Home Blog Page 188

“Các con có ai muốn làm giáo hoàng không, xin giơ tay lên!”

“Các con có ai muốn làm giáo hoàng không, xin giơ tay lên!”

cath.ch, I.Media, 2024-05-26

Ngày chúa nhật 26 tháng 5, Đức Phanxicô cử hành thánh lễ Ngày Thế giới Trẻ em đầu tiên tại Quảng trường Thánh Phêrô. Trong bài giảng không ghi chú, ngài nói chuyện với 50.000 trẻ em về Chúa Ba Ngôi và nhu cầu hòa bình trên thế giới. Cuối thánh lễ, nhà đạo diễn danh hài nổi tiếng người Ý Roberto Benigni kêu gọi các em tin vào ước mơ của mình để xây dựng thế giới ngày mai.

Ngày hôm qua Đức Phanxicô dành cả buổi chiều ở Sân vận động Olimpico Rôma với khoảng 50.000 trẻ em trong bầu khí lễ hội.

Sáng chúa nhật hôm nay, dưới ánh nắng mùa hè, ngài bỏ bài giảng đã soạn sẵn để nói chuyện với các em về Chúa Ba Ngôi.

Đức Phanxicô tóm tắt: “Chúa Cha đã tạo dựng chúng ta, Chúa Giêsu cứu chúng ta và Chúa Thánh Thần đồng hành cùng chúng ta trong cuộc sống,” ngài nhắc các em lặp lại bài giáo lý ngắn gọn này nhiều lần. Kết thúc bài giảng ngắn, ngài xin các em cầu nguyện cho cha mẹ, ông bà và các trẻ em bị bệnh. Ngài nhấn mạnh: “Nhưng trên hết xin các con cầu nguyện cho hòa bình.”

Thủ tướng Ý Giorgia Meloni và danh hài Benigni

Có mặt ở Quảng trường có bà Giorgia Meloni, thủ tướng Ý, ông Roberto Gualtieri, thị trưởng thành phố Rôma. Sau thánh lễ và trong giờ Kinh Truyền Tin, Đức Phanxicô đã nghe đoạn độc thoại của danh hài Roberto Benigni, 71 tuổi, người được giải Oscar nam diễn viên chính xuất sắc trong phim Cuộc đời đẹp sao năm 1999.

“Ai muốn làm giáo hoàng, xin giơ tay lên!”, “Thưa Đức Phanxicô, có hai mươi, ba mươi! Chúng ta cần mở rộng Vatican!” ông cười lớn và quay về Đức Phanxicô đang mỉm cười.

Ông tưởng tượng: “Trong nước Chúa, mọi thứ đều có thể xảy ra! Bảo đảm trong những em bé có mặt tại đây sẽ có một em là giáo hoàng. Một em châu Phi, một em châu Á… hoặc một bé gái, em sẽ là nữ giáo hoàng đầu tiên của lịch sử. Mamma Mia, chúng ta sẽ nói về chuyện này trên mặt trăng!”

Với một mạch nói không ngừng nghỉ, ông kêu gọi trẻ em sáng tạo và phát minh ra thế giới ngày mai: “Mỗi người trong số các con là một anh hùng, nhân vật chính của một câu chuyện độc đáo… Các con đừng chỉ làm những gì các con thích… Các con đừng sợ… Các con đọc càng nhiều càng tốt, đừng chờ thế giới chăm sóc các con nhưng các con hãy chăm sóc thế giới…” Và để kết luận “bài giảng của mình”, ông xin trẻ em tìm ra những từ có thể chấm dứt chiến tranh.

Ngày Thế giới Trẻ em là sáng kiến được Đức Phanxicô đưa ra ngày 8 tháng 12 năm 2013. Sự kiện này được lấy cảm hứng từ công thức của Ngày Thế Giới Trẻ do Đức Gioan-Phaolô II thành lập năm 1985 nhắm đến giới trẻ từ 18 đến 35 tuổi. Phiên bản đầu tiên này quy tụ 50.000 trẻ em ngày thứ bảy 25 tháng 5, đa số là các em Ý.

Marta An Nguyễn dịch

Danh hài Roberto Benigni trong Ngày Thế giới Trẻ em: Xin các con mở rộng tầm mắt và ước mơ

Cuộc đời không thể tin được của chân phước Carlo Acutis

Cuộc đời không thể tin được của chân phước Carlo Acutis

Cuộc đời không thể tin được của chân phước Carlo Acutis, “người có ảnh hưởng của Chúa” sẽ là vị thánh đầu tiên của thế hệ thiên niên kỷ.

lanacion.com, Elisabetta Piqué, 2024-05-24

Chân phước Carlo Acutis có hai đam mê – đức tin và công nghệ thông tin – chết khi 15 tuổi vì bệnh bạch cầu cấp tính, Carlo Acutis được cho là “người có ảnh hưởng của Chúa, tông đồ bí tích Thánh Thể”, sẽ là thánh đầu tiên của thế hệ thiên niên kỷ.

Sinh ngày 3 tháng 5 năm 1991 tại London. Qua đời ngày 12 tháng 10 năm 2006 chỉ sau 72 giờ bệnh vì căn bệnh bạch cầu đột ngột. Là thiên tài máy tính, Carlo dùng máy tính để phục vụ Chúa, làm triển lãm bí tích Thánh Thể được cả thế giới biết đến.

Cô Beata người Ba Lan, mến mộ Đức Gioan-Phaolô II là người giữ Carlo khi Carlo ở London. Khi về sống ở Milan nước Ý, Carlo theo học trường công giáo. Năm 7 tuổi, Carlo rước lễ lần đầu và từ đó Carlo đi lễ mỗi ngày. Carlo được cha mẹ đưa đi hành hương đến các nơi thánh. Gia đình có nhà ở thành phố Assisi, Carlo muốn khi chết được chôn tại đây.

Thi thể không bị phân hủy của Carlo Acutis ở Assisi/Gregorio Borgia

Đức Phanxicô đã nhắc đến chân phước Carlo Acutis trong tông huấn Chúa Kitô sống Christus vivit: “Đúng là thế giới kỹ thuật có thể có ảnh hưởng xấu, nhưng chúng ta đừng quên có những người trẻ sáng tạo và xuất sắc trong lãnh vực này. Đó là bậc đáng kính Carlo Acutis. Carlo dùng kỹ thuật truyền thông để loan báo Tin Mừng, loan truyền các giá trị tốt đẹp. Các người trẻ dù khác biệt nhau, nhưng thực tế lại giống nhau, họ gạt các thế lực mạnh áp đặt lên họ. Carlo thường nói: ‘Tất cả đều được sinh ra như bản gốc, nhưng nhiều người chết như bản sao’. Chúng ta đừng để điều này xảy ra.”

Giám mục Domenico Sorrentino, cáo thỉnh viên án phong thánh Carlo Acutis viết trong quyển sách Bản chính, không bản  phụ: “Carlo đơn sơ, là thiếu niên của thời đại chúng ta, say mê Chúa Giêsu, đặc biệt bí tích Thánh Thể, kính mến Đức Mẹ, siêng năng lần hạt Mân Côi. Nhưng ở Assisi, Carlo thấm nhuần đặc sủng của Thánh Phanxicô Assisi. Carlo sống giản dị, không muốn mẹ mua thêm áo quần, thêm giày. Carlo bênh vực các bạn bị bắt nạt ở trường học.”

Án phong chân phước cho Carlo Acutis bắt đầu năm 2013. Tháng 7 năm 2018, Đức Phanxicô công bố Carlo Acutis là bậc “đáng kính”, danh hiệu Giáo hội công giáo dành cho người sống nhân đức, được phong bậc đáng kính vì lòng dũng cảm. Một phép lạ được ghi lại ở Brazil, nhân kỷ niệm 7 năm ngày Carlo qua đời, 12 tháng 10 năm 2013 tại Campo Grande, bang Mato Grosso del Sur. Tại đây một em bé 6 tuổi được chữa lành căn bệnh tuyến tụy nghiêm trọng có từ khi mới sinh. Gia đình làm tuần cửu nhật và đặt một mảnh áo của Carlo trên em bé. Ngày hôm sau, em bắt đầu chơi và khỏe mạnh lại.

Hồng y Agostino Vallini phong chân phước cho Carlo Acutis ngày 10 tháng 10 năm 2020

Một phép lạ thứ hai đã được Đức Phanxicô công nhận trong tiến trình phong thánh. Cô Valeria từ Costa Rica qua Ý học, ngày 2 tháng 7 năm 2022 cô té xe đạp ở Florence, bị chấn thường sọ não và hôn mê. Sáu ngày sau tai nạn và sau khi được phẫu thuật, mẹ của cô đến cầu nguyện ở mộ chân phước Carlo tại Assisi. Sau một ngày cầu nguyện ở mộ, bà nhận điện thoại của bệnh viện cho biết con gái bà đã thở lại tự nhiên. Ngày hôm sau, cô bắt đầu cử động, nói chuyện và bình phục hoàn toàn. Tháng 9, cô đi Assisi để gặp mẹ và tạ ơn trước mộ chân phước Carlo Acutis.

Trong một phỏng vấn với nhật báo La Repubblica, bà Antonia Acutis, mẹ của chân phước Carlo tin rằng người con trai phi thường của bà sẽ được phong thánh, bà không giấu được niềm vui vô bờ: “Tôi hy vọng con tôi sẽ được phong thánh sớm, nhiều người mong vị thánh yêu quý của họ sẽ được tôn kính rộng rãi, như thế có nghĩa sẽ có các nhà thờ sẽ được xây dành riêng cho Carlo. Tình yêu và lòng kính mến dành cho vị thánh tương lai sẽ vượt ra ngoài nước Ý.”

Bà cho biết: “Carlo là người đi trước. Twitter ra đời năm 2006, vài tháng trước khi Carlo qua đời, nhưng trong những năm trước đó, Carlo đã gởi cho bạn bè tin nhắn ngắn để các bạn dễ dàng đọc. Tấm gương của Carlo trong cuộc sống có một giá trị lớn lao: nó nói với tất cả mọi người.”

Marta An Nguyễn dịch

Chân phước Carlo Acutis và các giai thoại

Chân phước Carlo Acutis và các giai thoại

Chân phước Carlo Acutis và các giai thoại

Qua lời tâm sự của bà Antonia Salzano Acutis, mẹ của chân phước Carlo Acutis, chúng ta biết một số giai thoại về vị thánh sắp được phong thánh nay mai. Ngày thứ năm 23 tháng 5, Văn phòng Báo chí Tòa Thánh cho biết Đức Phanxicô sẽ triệu tập một Công nghị để phong thánh chân phước Carlo Acutis.

Các giai thoại về cuộc đời Chân phước Carlo Acutis

– Từ khi còn nhỏ, Carlo Acutis luôn tôn kính bí tích Thánh Thể, bất cứ lúc nào Carlo thấy nhà thờ, Carlo đều đi vào chào Chúa.

– Tên “Carlo-Charles” là tên của gia đình, ông cố mang tên Carlo.

– Khi Carlo ba tuổi, Carlo thích vào nhà thờ để đứng trước Nhà Tạm và Thánh giá Chúa Giêsu.

– Carlo rước lễ lần đầu năm 7 tuổi, từ đó Carlo đi lễ mỗi ngày, chầu Thánh Thể trước hoặc sau thánh lễ.

– Khi đi chơi đâu, việc đầu tiên là Carlo đi tìm nhà thờ, tìm càng sớm càng tốt để gặp Chúa. Carlo không xếp hàng dài cả cây số để nghe nhạc hoặc xem bóng đá. Với Carlo, bí tích Thánh Thể là trên hết, là xa lộ lên thiên đàng của Carlo.

– Carlo không sợ chết, Carlo xem cái chết là khởi đầu một cuộc sống mới vì chính lúc này là lúc chúng ta thật sự ở gần Chúa.

– Khi đề cập đến cái chết, Carlo nói đây là điều chúng ta phải nhìn nhận, không phải cái này là bất tử cái kia là không. Tất cả chúng ta đều phải lên đồi Gôngôta.

– Khi còn nhỏ, Carlo nói mình sẽ chết vì bệnh bạch cầu cấp tính.

– Khi ông ngoại mất, Carlo nghĩ ông ngoại còn ở luyện ngục và hết lòng cầu nguyện để ông ngoại sớm được lên thiên đàng.

– Vài tháng trước khi qua đời và sức khỏe còn tốt, Carlo quay một đoạn video 10 giây trên điện thoại di động thông báo về cái chết của mình: “Tôi đã được định trước phải chết.”

– Tôi xét mình về thái độ của tôi với thầy cô, bạn bè và người thân. Tôi hiểu hoán cải không phải là một quá trình dễ dàng cho mọi người: Điều cần thiết là phải bớt đi cái tôi để có nhiều chỗ cho Chúa.

– Hàng tuần Carlo đều đi xưng tội.

– Carlo rất kính mến Đức Mẹ.

– Mẹ Carlo chỉ đến nhà thờ ba lần trong đời: ngày rước lễ lần đầu, ngày Thêm sức và ngày rửa tội Carlo. Bà cho biết: “Tôi giống như người tin lành, tôi nghĩ mọi thứ đều mang tính biểu tượng, không có sự hiện diện cụ thể. Carlo đã giúp tôi hiểu. Tôi nợ Carlo rất nhiều, Carlo là người cứu tinh nhỏ của tôi. Carlo giúp tôi hiểu có sự hiện diện đích thực của Chúa trong Thánh Thể.”

– Trước khi qua đời, Carlo nói với mẹ, mẹ sẽ làm mẹ lại. Bốn năm sau, năm 2010 bà sinh đôi: Michele và Francesca.

Marta An Nguyễn

Cuộc đời không thể tin được của chân phước Carlo Acutis

Trung Quốc-Vatican: lịch sử được viết lại để hợp pháp hóa thỏa thuận

Trung Quốc-Vatican: lịch sử được viết lại để hợp pháp hóa thỏa thuận

lanuovabq.it, Riccardo Cascioli, 2024-05-22

Hội nghị kỷ niệm 100 năm Công đồng Thượng hải

Trung Quốc-Vatican, lịch sử được viết lại để hợp pháp hóa thỏa thuận.

Các diễn giả Trung Quốc, tin nhắn video của Đức Phanxicô, bài phát biểu của hồng y Pietro Parolin, bộ trưởng Ngoại giao Vatican: hai hội nghị ở Milan và Rôma kỷ niệm Công đồng Thượng Hải năm 1924 để khai triển “tinh thần” của thỏa thuận bí mật về việc bổ nhiệm các giám mục. Một ép buộc mang tính lịch sử với người công giáo Trung Quốc.

Hồng y Pietro Parolin và giám mục Thượng Hải Joseph Shen Bin

Trong hội nghị kỷ niệm 100 năm Công đồng Thượng hải, hồng y Quốc vụ khanh Pietro Parolin phát biểu: “Từ lâu chúng tôi hy vọng có sự hiện diện ổn định của chúng tôi ở Trung Quốc, dù sự hiện diện này không mang hình thức đại diện giáo hoàng hay sứ thần tòa thánh…” Từ bối cảnh này, chúng ta tìm hiểu Hội nghị nhân kỷ niệm 100 năm Công đồng Thượng Hải. Lễ kỷ niệm gồm hai ngày: ngày thứ hai 20 tháng 5 được tổ chức ở Đại học Công giáo Milan, ngày thứ ba 21 tháng 5 được tổ chức ở Giáo hoàng Học viện Urbanô, cả hai đều được cộng đồng Sant’Egidio yểm trợ, cộng đồng đã nỗ lực rất nhiều để gia hạn thỏa thuận gây tranh cãi năm 2018, gia hạn hai năm một lần và bây giờ sắp được phê duyệt dứt khoát.

Cả ở Milan và Rôma, trong số các diễn giả đều có sự hiện diện đông đảo của người Trung Quốc, tất cả đều có liên hệ với chế độ cộng sản ở Bắc Kinh: ở Milan có sự hiện diện của giám mục người Mông Cổ Meng Qinglu của Hohhot (người đã tham gia vào một số hoạt động rửa tiền bất hợp pháp và tham nhũng), của những người đã dự vào một số vụ phong giám mục bất hợp pháp, cả sau thỏa thuận năm 2018; giám mục Joseph Shen Bin của Thượng Hải, nhân vật chính trong “cú tát” nổi tiếng của chế độ cộng sản với Tòa thánh: được chính phủ và Giáo hoàng bổ nhiệm tại Thượng Hải ngày 4 tháng 4 năm 2023, lưng quay vào tường, chỉ được nhận ra ngày 15 tháng 7 sau đó. Việc ngài phát biểu hôm nay tại một hội nghị ở Vatican nói lên nhiều điều về sự cân bằng quyền lực được thiết lập bởi thỏa thuận và đặc biệt là về mong muốn của Vatican nhượng bộ mọi thứ để được cắm cờ ở Bắc Kinh.

Vì thế không có gì ngạc nhiên khi ký ức về Công đồng Concilium Sinense ở Thượng Hải (tháng 5 đến tháng 6 năm 1924) đã tạo dịp để diễn giải lại lịch sử cho nhu cầu ngày nay. Nhưng trước hết Hội đồng Thượng Hải là gì?, đây là chỉ dẫn cho giới truyền giáo được Đức Bênêđíctô XV đưa ra trong Tông thư Maximum Illud (1919) bắt đầu được thực hiện ở Trung Quốc: ngài lưu ý nhiều nơi trên thế giới, nhiệm vụ truyền giáo bị cản trở do phụ thuộc quá mức vào giáo sĩ của các chính quyền thực dân kiểm soát các nơi này; vì thế cần phải thúc đẩy việc thành lập hàng giáo sĩ địa phương “được đào tạo hoàn hảo”: “Giáo hội có tính phổ quát nên không xa lạ với bất kỳ dân tộc nào, sẽ thích hợp khi mọi quốc gia đều có linh mục có khả năng hướng dẫn đồng bào của họ trên con đường hướng tới đời sống vĩnh cửu.”

Cuối năm 1922, giám mục Celso Costantini được Đức Piô XI cử làm đại diện tông tòa Trung Quốc, ngài là người hướng dẫn chuyến đi, và từ năm 1926, sáu giám mục Trung Quốc đã được phong tại Rôma, một cách nhấn mạnh rằng “việc bản địa hóa” của Giáo hội gắn liền với tính phổ quát của Giáo hội.

Nỗ lực không quá che đậy của hai hội nghị kỷ niệm trong những ngày này: tạo ra sự song song giữa quá trình “quốc gia hóa” ngày xưa và quá trình “hán hóa” ngày nay của Chủ tịch Tập Cận Bình áp đặt  qua Hiệp hội Công giáo Trung Quốc Yêu nước, và được Vatican chấp thuận. Điều này được thấy qua video thông điệp của Đức Phanxicô gởi  hội nghị Rôma: “Tại Thượng Hải, các nghị phụ tập trung ở Công đồng  Concilium Sinense đã sống kinh nghiệm đồng nghị đích thực và cùng nhau đưa ra những quyết định quan trọng. Chúa Thánh Thần đã đưa họ đến với nhau để sự hòa hợp giữa họ được phát triển, dẫn họ đi trên các con đường mà nhiều người trong số họ không tưởng tượng được, ngay cả vượt lên những bối rối và kháng cự. Đó là điều Chúa Thánh Thần hướng dẫn Giáo hội thực hiện. Qua tính đồng nghị, Chúa Thánh Thần đã chuyển từ việc phản đối phong chức cho các giáo sĩ địa phương sang việc mở ra những con đường mới. Nói cách khác, đây là điều chúng ta đang làm ngày nay: những người chỉ trích thỏa thuận với Trung Quốc đã không cởi mở với Chúa Thánh Thần.” Tuy nhiên, sự tương đồng với Hội đồng Thượng Hải rõ ràng là không đúng, vì bối cảnh chính trị – xã hội lúc bấy giờ hoàn toàn khác với xã hội Trung Quốc hiện nay: lúc đó Trung Quốc vẫn còn sống trong tình trạng hỗn loạn của Cách mạng Cộng hòa 1911-1912 lật đổ nhà Thanh, Thế chiến thứ nhất và thời của các lãnh chúa. Một tình huống khác xa với chế độ toàn trị hiện nay kiểm soát toàn bộ bằng bàn tay sắt và có khuynh hướng mở rộng.

Nhưng trên hết, các văn kiện của Đức Bênêđíctô XV và Đức Piô XI là “việc loan báo Chúa Kitô”. Chính động lực truyền giáo đã thúc đẩy Giáo hội tìm ra những phương thế tốt nhất để đem Chúa Kitô đến với mỗi người, mỗi dân tộc. Không có tính toán chính trị, các nhà truyền giáo được nhắc nhở về ơn gọi chính yếu của họ: “Họ được Chúa Kitô sai đi chứ không phải đất nước của họ sai đi.” Vì thế quá trình bản địa hóa hàng giáo sĩ là kết quả của lòng nhiệt thành truyền giáo. Mặt khác, trong các hội nghị ở Milan và Rôma, chúng ta thấy rõ con đường ngược lại: hệ thống hóa Giáo hội theo cách hợp pháp hóa việc “quốc gia hóa”, nhưng chính xác là theo hướng mà chế độ cộng sản mong muốn. Về cơ bản, tất cả các bài phát biểu đều có mục tiêu này.

Có một khía cạnh thứ hai rất quan trọng để vạch trần sự dối trá lệch lạc làm cơ sở cho một số quan điểm. Bằng cách phải có sự song song giữa thái độ ngày nay và thái độ thế kỷ trước của Vatican, họ phớt lờ mọi thứ đã xảy ra trong một trăm năm qua và những gì vẫn đang xảy ra ngày nay. Giáo hội Trung Quốc dù ít nhưng đã đưa ra bằng chứng lớn lao về đức tin qua tử đạo: ngay từ khi chế độ cộng sản ra đời năm 1949, hàng ngàn người công giáo Trung Quốc đã trả giá bằng máu của mình vì họ thuộc về Chúa Kitô và trung thành với giáo hoàng. Và họ vẫn còn trả giá cho sự thuộc về này qua sự đàn áp có hệ thống, trở nên nặng nề hơn sau các thỏa thuận giữa Trung Quốc và Tòa Thánh năm 2018. Một cuộc đàn áp hiện đã lan rộng đến Hồng Kông, nơi hàng chục người công giáo đang bị giam giữ. Chính sự tử đạo và lòng trung thành của rất nhiều người đã chứng minh Giáo hội đã thực sự trở thành Trung Quốc; đó là quá trình “hán hóa” thực sự và cần phải tiếp tục.

Giữa bối cảnh này, một im lặng bi thảm đã bao trùm toàn bộ thực tế này từ Vatican; trong hai hội nghị về Công đồng Thượng Hải, dường như cử tọa không biết gì về tình hình thực tế, Giáo hội có trách nhiệm sửa đổi những tội lỗi của mình liên quan đến Trung Quốc. Vì người nghe không am tường lịch sử, không biết rằng im lặng là cái giá phải trả cho hy vọng “có được sự hiện diện ổn định” ở Bắc Kinh. Dù người công giáo Trung Quốc phải bị thiệt thòi.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Người công giáo Trung Quốc dưới ách của Tập Cận Bình

Với TikTok, Trung Quốc chống phương Tây trong một trận chiến nha phiến mới

Với TikTok, Trung Quốc chống phương Tây trong một trận chiến nha phiến mới

la-croix.com, Marin Guillon Verne, 2024-05-24

Từ năm 2022, TikTok là đối tác chính thức của Liên hoan phim Cannes. Giáo sư Fabrice Epelboin, chuyên gia truyền thông xã hội cho thấy những rủi ro của ứng dụng TikTok, đặc biệt với giới trẻ. Theo giáo sư, đây đúng là cuộc chiến “nha phiến thời kỹ thuật số”.

Giáo sư doanh nhân Fabrice Epelboin tại trường Khoa học Chính trị Paris, chuyên gia truyền thông xã hộ.  Markus Mainka / BROKER/MAXPPP

Vì sao TikTok là “con ngựa chiến” của Trung Quốc, nó có liên hệ gì với Đảng Cộng sản Trung Quốc không?

Giáo sư Fabrice Epelboin: Có, nhưng ở một dạng mơ hồ. Khi làm ăn với một doanh nghiệp người Trung Quốc, thực tế chúng ta làm việc với Trung Quốc, cũng như nước Mỹ làm với Facebook, Instagram hoặc Twitter.

Chắc chắn, đường lối quan hệ của nước Pháp với nước Mỹ khác với đường lối với Trung Quốc. Trong những năm gần đây, Nước Mỹ đã có các hoạt động can thiệp vào lãnh thổ Pháp qua các mạng xã hội, sẽ là ảo tưởng nếu nghĩ Trung Quốc không làm như vậy.

Những can thiệp này như thế nào?

Khi chúng ta dùng mạng xã hội, chúng ta cho phép các ứng dụng truy cập vào một số dữ liệu và thông tin cá nhân nào đó, đó là những phân tích về hành vi và sở thích người dùng. Trên cơ sở này, ứng dụng bắt đầu tác động đến dư luận. Facebook Twitter-X đưa ra vô số ví dụ.

Thêm nữa phiên bản TikTok của Trung Quốc khác với phiên bản TikTok của phương Tây, chắc chắn Bắc Kinh điều khiển chiến lược. Ở thị trường TikTok Trung Quốc, Bắc Kinh xúi giục người trẻ trên các giá trị của chế độ và khía cạnh giáo dục của họ. Ngược lại, trên thị trường quốc tế, TikTok khuyến khích giải trí, tiêu thụ nhiều hơn trong mục đích có thêm lợi nhuận.

Vì sao giới trẻ thích ứng dụng này?

Ứng dụng này dùng mô hình video ở dạng siêu tốc, tạo điều kiện thuận lợi cho việc tạo và phổ biến sản phẩm của người dùng. Việc sản xuất quá nhiều nội dung khuyến khích tiêu thụ nhiều hơn. So với các mạng xã hội khác, TikTok đã phát triển một thuật toán cực kỳ hiệu quả, đề xuất nội dung được cá nhân hóa liên tục, khuyến khích việc tiêu dùng quá mức. 

Đâu là những ảnh hưởng này trên giới trẻ? Vì sao TikTok bị cho là “nha phiến kỹ thuật số?”

“Nha phiến kỹ thuật số” nhắc lại chiến tranh nha phiến ở thế kỷ 19. Khi đó các thế lực phương Tây thúc đẩy xã hội Trung Quốc tiêu thụ thuốc phiện vì lý do thương mại. Đây là ván bài lật ngược, Trung Quốc làm tiền lại trên xã hội chúng ta, đặc biệt là với giới trẻ. Thật khó để thấy đây là một loại trả thù cho những gì phương Tây đã làm cho họ trong thời kỳ đó.

Là người phương Tây, chúng ta có lường được sự tủi nhục mà người Trung Quốc đã chịu trong thời đó không? Cuộc chiến thuốc phiện vẫn còn trong đầu óc của người Trung Quốc…

Những ai đã học thời kỳ này sẽ hiểu, nhưng tôi không chắc những chuyện này có trong chương trình học hay không. Kể từ khi bắt đầu hệ thống trường học hiện tại, giai đoạn lịch sử này thường bị bỏ qua. Giai đoạn này ít được biết và cho một hình ảnh phương Tây không mấy đẹp.

Tác động gây nghiện của TikTok, đặc biệt với giới trẻ có phù hợp với mạng này không? Đây có phải là một chiến lược làm u mê hay chỉ thuần túy kinh tế và thương mại?

Về điểm này không có sự khác biệt với Facebook hoặc Instagram. Tác dụng gây nghiện trước hết là làm sao tạo chú ý. Phải giữ người dùng TikTok ở lại mạng để làm tiền và làm tiền. Vượt lên chiến lược ẩn giấu đằng sau tác động gây nghiện, TikTok nêu lên những câu hỏi mà cách đây vài năm TikTok đã  không nêu.

Đây là chính sách không thẳng thắn, mang tính âm mưu, nhằm tố cáo sự can thiệp bên ngoài khi Facebook gom các dữ liệu cá nhân hoặc đề nghị những nội dung cá nhân hóa, khi đó vấn đề với Trung Quốc được đặt ra, nó đặt ra với toàn bộ các mạng xã hội. Và đó là một chuyện tốt.

Vì sao bây giờ chúng ta mới lo những rủi ro có sự can thiệp bên ngoài qua TikTok, vì sao các mạng xã hội khác đi theo các tiến trình tương tự?

Ở đây là thói đạo đức giả không nên có, nó bị đồng hóa thành một kiểu nhị phân, người Mỹ được cho là “người tốt”, người Trung Quốc là “người xấu”. Nếu ngay từ đầu chúng ta thẳng thắn thì vấn đề cũng sẽ đặt ra cho các mạng khác. Chúng ta đã phải chờ Elon Musk mua lại Twitter và sự xuất hiện của TikTok trên thị trường quốc tế để cuối cùng vấn đề này mới được xem xét lại. Vậy mà từ nhiều năm nay, các mạng xã hội đã nhốt chúng ta trong một hệ thống đáng bàn thảo, với sự khống chế ngày càng quan trọng trên giới trẻ.

Từ năm 2022, TikTok là đối tác chính thức của Liên hoan phim Cannes. Vì sao Trung Quốc quan tâm đến tổ chức này?

Chủ yếu Trung Quốc dùng thể chế này làm bề mặt. TikTok mang lại khả năng hiển thị quan trọng, đây là một loại nhãn hiệu khác. Ngoài khía cạnh kinh tế, tôi không nghĩ Trung Quốc có một tầm nhìn chiến lược khác. Ngày nay TikTok trở thành nhân vật văn hóa, cũng như Liên hoan phim Cannes.

Marta An Nguyễn dịch

Người công giáo Trung Quốc dưới ách của Tập Cận Bình

Người công giáo Trung Quốc dưới ách của Tập Cận Bình

Ở đất nước nằm dưới sự kiểm soát hoàn toàn của Đảng Cộng sản, bị tê liệt trong thời Covid, 12 triệu người công giáo ở đây trải qua một kỷ nguyên bi thảm mới trong lịch sử của họ. Việc giữ đạo của họ đã trở thành một “thách thức”. Người công giáo âm thầm sống dưới áp lực chính trị, các giáo xứ được cho là “chính thức” cũng bị Đảng giám sát.

la-croix.com, Dorian Malovic, 2022-12-09

“Xin chào bà, tôi có thể nói chuyện với bà nhưng xin bà tránh những câu hỏi tế nhị… sẽ nguy hiểm cho tôi… xin bà thông cảm.” Trong văn phòng nhỏ thiếu ánh sáng và sưởi không đủ ấm của tu viện, mặc chiếc áo măng-tô màu be, Cha Zhang (tên giả để được an toàn) nói bằng ngôn ngữ được mã hóa.

Tin tưởng nhau lâu ngày đã giúp chúng tôi có thể trao đổi với nhau, linh mục quan tâm đến các vấn đề xã hội trong giáo phận “chính thức” của cha. Cha cho biết: “Giám mục của tôi được Rôma và Bắc Kinh công nhận, có ít giáo dân hầm trú, nhưng trong những năm gần đây thận trọng đã trở nên cần thiết hơn bao giờ hết.”

Giáo hội chính thức cũng đau khổ

Giáng sinh đến gần, hy vọng nhà nước sẽ dừng chính sách “zero Covid”, nhưng sự kiểm soát chính trị vẫn duy trì – dù chính thức nhưng hơn bao giờ hết, Giáo hội công giáo vẫn ở trong tình trạng khó khăn dưới nanh vuốt của Đảng Cộng sản. Một linh mục phương Tây sống ở Đài Loan tiếp xúc nhiều với chủng sinh và linh mục Trung Quốc, họ chia sẻ chứng từ với cha, cha giải thích: “Chúng ta không thể nói đàn áp như dưới thời Mao Trạch Đông, nhưng tư tưởng Tập Cận Bình ở khắp nơi, con mắt của ông theo dõi mọi tín hữu, không có chỗ nào mà không có Đảng.”

Kể từ khi nắm quyền năm 2012, sự đàn áp đã xảy ra với Giáo hội chính thức. Cha Zhang cho biết: “Không phải dễ dàng đi lễ, giáo dân phải ghi tên chính thức với chính quyền. Trẻ em tuổi vị thành niên không được đi lễ. Tuy không cấm nhưng sách giáo lý có mùi chính trị. Camera được gắn ở các mặt tiền nhà thờ. Trong nhà thờ, hình của Tập Cận Bình được treo gần hình của Chúa và Đức Mẹ. “Con mắt của Tập” ở mọi nơi.

Covid và Tập Cận Bình lãnh đạo

Một linh mục Hồng Kông thường đi thăm các giáo phận Trung Quốc cho biết: “Dịch bệnh năm 2020 và chính sách zero Covid đã làm cho chế độ độc tài của Tập Cận Bình càng độc tài hơn.  Việc có một hình ảnh rõ ràng về tình tình trạng Giáo hội công giáo ở Trung Quốc là gần như không thể có.” Không ai dám nói. Linh mục nói thêm: “Ở miền Nam có ít người công giáo nên ít bị áp bức, giáo xứ miền Bắc, miền Trung luôn bị áp bức.”

Người công giáo hầm trú bị đàn áp rất nặng. Một nữ tu Trung Quốc nghiên cứu thần học nhiều năm ở châu Âu cho biết: “Tôi biết có hai linh mục Giáo hội hầm trú ở Hà Bắc đã không vào Hiệp hội Công giáo Yêu nước, họ bị bắt cóc và bị giam ở một nhà tù bí mật ba tháng, sau khi được thả, họ hoàn toàn suy sụp”, nữ tu dạy thần học trực tuyến cho các nữ tu ở Trung Quốc, có một luật mới cấm tuyên truyền nội dung tôn giáo trực tuyến.

Áp lực tâm lý, tẩy não, nghiên cứu tác phẩm của Tập Cận Bình suốt ngày, thiếu ngủ đã làm cho tu sĩ càng chống hơn. Các linh mục buộc phải đồng tế với giám mục chính thức của giáo phận, họ hoàn toàn phục tùng Đảng Cộng sản. Và họ càng đau khổ khi về lại giáo xứ hầm trú vì bị cho là phản bội, giáo dân không công nhận họ. Họ không thể dâng lễ ở nơi công cộng nữa.

Ở một tỉnh xa xôi miền Bắc, một nữ tu cách đây nhiều năm hoạt động công khai, biết giao thiệp với chính quyền và du di giữa các quy định, bây giờ sơ phải hoạt động ngầm. Trong một trao đổi điện thoại nhanh gọn, nữ tu Cécile (tên giả) buột miệng nói ngắn gọn: “Chúng tôi sống tuyệt đối bí mật, chúng tôi thu mình và gần như không bao giờ ra khỏi nhà, chúng tôi cầu nguyện trong thinh lặng, chúng tôi luôn ca hát… chúng tôi chờ một ngày tốt đẹp hơn.”

Giống như thời Mao Trạch Đông, người công giáo Trung Quốc đã phải vượt lên khủng bố, băng bó vết thương, cố gắng đoàn tụ gia đình kitô giáo quốc gia. Một người công giáo Trung Quốc lớn tuổi than thở: “Tập Cận Bình đẩy chúng tôi trở lại tình trạng nghi ngờ nhau, chia rẽ nhau. Chúng tôi sống trong lo lắng sợ hãi để chờ ngày tốt đẹp.” Cha Zhang kêu lên khi chúng tôi chuẩn bị cúp máy: “Chờ một chút, chờ một chút. Tôi vẫn có quyền rửa tội cho trẻ em”, như một dấu hiệu hy vọng cho tương lai Giáo hội công giáo Trung Quốc, vốn đã trải qua rất nhiều cuộc đàn áp bạo lực trong suốt lịch sử lâu dài của họ.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Trung Quốc-Vatican: lịch sử được viết lại để hợp pháp hóa thỏa thuận

Trung Quốc-Vatican: sau một hội nghị chưa từng có, Vatican sẵn sàng thấy Giáo hội mang “bộ mặt Trung Quốc”

Vatican tổ chức một hội nghị chưa từng có về quan hệ với Trung Quốc

Khai mạc Ngày Thế giới Trẻ em lần thứ nhất tại Sân vận động Rôma

Khai mạc Ngày Thế giới Trẻ em lần thứ nhất tại Sân vận động Rôma

Ngày thứ bảy 25 tháng 5-2024, Đức Phanxicô khai mạc Ngày Thế giới Trẻ em lần thứ nhất tại Sân vận động Olympic Rôma, có khoảng 50.000 trẻ em tham dự. Ngày Thế giới Trẻ năm nay có chủ đề “Này đây Ta đổi mới mọi sự”, ngài mời gọi các em cầu nguyện cho hòa bình, cho các trẻ em đang bị đau khổ vì chiến tranh.

Vatican News, Delphine Allaire, 2024-05-25

Trong tiếng ồn ào của khoảng 50.000 trẻ em tuổi từ 6 đến 12, buổi khai mạc bắt đầu với phần diễn hành trong y phục truyền thống của 101 quốc gia tham dự nói lên thông điệp hòa bình. Tiếp theo là lời chào mừng của hồng y José Tolentino de Mendonça, bộ trưởng bộ Văn hóa Giáo dục. Sau đó là phần ca nhạc do ca đoàn của tòa Giám quản Rôma dưới sự điều khiển của Đức ông Marco Frisina cùng với các ca đoàn khác, tổng cộng có khoảng 1500 ca sĩ trẻ em! Chương trình buổi gặp gồm các lời chứng, phần văn nghệ và đối thoại với Đức Phanxicô.

Đức Phanxicô nói với các em tham dự Ngày Thế giới Trẻ em:

Chúng ta ở đây! Chúng ta bắt đầu Ngày Thế giới Trẻ em, phát động phong trào xây dựng một thế giới hòa bình, nơi tất cả chúng ta đều là anh chị em, một thế giới có tương lai vì chúng ta muốn xây dựng, chăm sóc môi trường. Bài hát “Thế giới tươi đẹp” của các con đã nói lên tất cả. Cha xin cám ơn các con! Nơi các con, tất cả đều nói lên sự sống và tương lai.

Giáo hội là người mẹ cùng đồng hành với các con trong tình dịu dàng và hy vọng. Ngày 6 tháng 11 – 2023, cha đã chào đón hàng ngàn thiếu nhi từ nhiều nơi trên thế giới về Hội trường Phaolô VI, Vatican. Hôm đó các con đã mang đến niềm vui, đã chia sẻ với cha các ước nguyện tương lai của các con. Cuộc gặp đã để lại kỷ niệm khó quên trong lòng cha. Hôm nay chúng ta gặp nhau ở đây là để tiếp tục nói chuyện, đặt câu hỏi và tìm câu trả lời.

Cha hiểu các con đang buồn vì chiến tranh, cha xin hỏi các con: “Các con có buồn vì chiến tranh không?” Trẻ em trả lời: “Dạ có!”

Hôm nay 25 tháng 5, Đức Phanxicô cũng gặp các em đến từ Ý và nhiều quốc gia khác như Eritrea, Syria, Afghanistan và các quốc gia có chiến tranh như Ukraine, Nam Sudan. Một số các em bị thương. Đức Phanxicô hỏi các em: “Chiến tranh có phải là điều tốt đẹp không? Các em trả lời: ‘Dạ không’. Hòa bình có phải là điều tốt đẹp không? Các em trả lời: ‘Dạ có’. Các con đau buồn vì nhiều bạn bè cùng tuổi đã không thể đến trường. Đây là thực tế cha luôn mang trong lòng và cầu nguyện. Chúng ta cùng cầu nguyện cho các em không thể đến trường, các em phải chịu đựng chiến tranh, các em không có gì để ăn, các em bệnh tật không ai chăm sóc.”

Sau đó ngài hỏi các em: “Các con có biết khẩu hiệu của Ngày Thế giới Trẻ em hôm nay là gì không? Đó là câu trong Kinh thánh: ‘Này đây Ta đổi mới mọi sự’ (Kh 21, 5). Bây giờ các con lặp lại ‘Này đây Ta đổi mới mọi sự’. Chúa muốn điều này. Thiên Chúa luôn mới, Ngài luôn ban cho chúng ta sự mới lạ.”

Một thiếu nữ trẻ Indonesia, quốc gia đang chờ Đức Phanxicô đến thăm vào tháng 9, hỏi Đức Phanxicô nếu ngài làm được phép lạ, ngài sẽ làm phép lạ nào: “Rằng tất cả trẻ em có tất cả những gì cần để sống, để ăn, để chơi và được đi học. Đó là phép lạ cha muốn làm Vì có những em không có những gì cơ bản để sống. Vì sao lại có chuyện này xảy ra? Vì chúng ta ích kỷ, bất công…Tất cả chúng ta cố gắng trở nên công bằng hơn và làm việc để không còn quá nhiều bất công trên thế giới.”

Sau đó ngài xin các em im lặng tập trung cầu nguyện cho các trẻ em không có gì để ăn. Các em đã tặng Đức Phanxicô các bức vẽ. Chúa nhật ngày mai 26 tháng 5 Đức Phanxicô sẽ cử hành thánh lễ trọng thể Ngày Thế giới Trẻ em.

Kết thúc ngài nói với các em: “Các con thân mến, chúng ta cùng vui vẻ đi tới trước. Niềm vui là sức khoẻ của tâm hồn. Trong Tin Mừng Chúa Giêsu nói Ngài yêu thương các con. Và bây giờ chúng ta cùng cầu nguyện với Đức Mẹ. Xin Đức Mẹ gìn giữ các con!”

Xin Chúa chúc lành cho các con!

Video Đức Phanxicô khai mạc trận bóng: https://x.com/i/status/1794396966102720830

https://x.com/i/status/1794353337888104700

Tình huynh đệ nhân loại: Đức Phanxicô nói chuyện với hàng trăm trẻ em

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Hình ảnh buổi Đức Phanxicô gặp các em ở Sân vận động Olympic Rôma.

 

Giống như Chúa Giêsu, Carlo Acutis nên thánh ở tuổi 33!

Giống như Chúa Giêsu, Carlo Acutis nên thánh ở tuổi 33!

Theo linh mục truyền giáo Will Conquer, tác giả quyển tiểu sử Thiên tài máy tính của Chúa (Geek of God), phép lạ được cho là nhờ chân phước Carlo Acutis cầu bàu là thông điệp rõ ràng cho thế giới: mọi cuộc sống là một phép lạ.

famillechretienne.fr, Will Conquer, 2024-05-24

“Con xin tin cha hay. Chắc chắn con sẽ đi dự lễ phong thánh!” Giọng nói đẫm nước mắt trên điện thoại không che được cảm xúc. Nhờ bà mà tuy ở xa hàng ngàn cây số tôi biết tin chân phước Carlo Acutis sẽ được phong thánh, trở thành thánh đầu tiên của thế hệ tôi! Bà Ayomi Pieris là người công giáo sri-lan-ca, chồng là phật tử, ông nhận được phép lạ nhờ cầu bàu với chân phước Carlo Acutis. Bà cho biết: “Cách đây vài tháng, con đem thánh tích của chân phước về quê hương để làm chứng ơn gọi thánh thiện mà chúng con chia sẻ với chân phước.”

Sau khi viết quyển tiểu sử Carlo Acutis: thiên tài máy tính trên thiên đàng (Carlo Acutis: un Geek au Paradis, 2019), tôi bắt tay vào sứ mệnh với Carlo Acutis, đó là làm cho các bạn trẻ ngày nay trở nên thánh thiện. Thật không thể tin được! Sau đó tôi tham dự vào việc phong thánh cho Carlo Acutis, qua đời năm 2006 vì bệnh bạch cầu cấp tính, tôi quá đỗi ngạc nhiên khi thấy không biết bao nhiêu người đã được chữa lành cả về thể xác lẫn tinh thần. Ngay cả ở Campuchia, một bác sĩ lớn tuổi nói với tôi: “Tôi để hình Carlo Acutis trên bàn làm việc. Không có Carlo, tôi không còn ở đây!”

Ngày thứ năm 23 tháng 5, bộ Phong Thánh tuyên bố một phép lạ mới được cho là nhờ chân phước Carlo Acutis cầu bàu đã được giáo hoàng chứng thực.

Sinh năm 1991, chân phước Carlo Acutis được phong thánh năm 2024: năm 33 tuổi, đây là tuổi Chúa Giêsu chết và sống lại! Phải mất hàng trăm năm Thánh Giăng Đắc mới được phong thánh, vì muốn được phong thánh không phải chỉ cần các nhân đức anh hùng, nhưng cũng là dịp để mang lại cho thế giới một gương mẫu mới. Và bây giờ thế giới đang rất cần, cần khẩn cấp. Ở thời buổi chúng ta tranh luận đời sống có đáng sống hay không, thì phép lạ được cho là nhờ cầu bàu với chân phước Carlo là một thông điệp rõ ràng. Từ chiếc xe lăn, cô sinh viên Valeria làm chứng phép lạ chữa lành, cô đến từ Costa Rica và theo học ở Florence nước Ý, cô bị té xe đạp, bị chấn thương sọ não có thể chết. Mẹ của cô đến Assisi cầu nguyện bên mộ chân phước Carlo, bà cho rằng nhờ cầu nguyện với chân phước Carlo, con gái bà được chữa lành. Bà nhắc chúng ta: sống là một phép lạ!

Carlo Acutis, hình ảnh Chúa Kitô của thế kỷ 21

Carlo chọn nơi chôn cất của mình là Assisi. Thánh Phanxicô Assisi là người đầu tiên được xem là hình ảnh giống Chúa Kitô, suốt cuộc đời của ngài, ngài sống trong Chúa Kitô, mang dấu tích cuộc khổ nạn của Chúa Kitô. Hình ảnh Chúa Kitô là hình ảnh người linh mục phải trở thành, để là một “Kitô khác”. Nhưng Thánh Phanxicô và chân phước Carlo nhắc chúng ta, lời mời gọi này là lời mời gọi cho mọi tín hữu kitô. Nếu linh mục là hình ảnh Chúa Kitô trong truyền thống chính thống giáo, thì mọi tín hữu kitô đều được mời gọi để thể hiện sự hiện diện này. Carlo nhắc, không cần chờ có râu, mặc áo chùng mới theo Chúa Kitô, dù trẻ, dù ở tuổi thiếu niên, dù ở thiên niên kỷ thứ ba, chúng ta có thể đi theo Chúa với đôi giày thể thao, không cần phải đi đôi xăng-đan như Ngài.

Carlo làm chúng ta thay đổi. Carlo thay đổi hình ảnh định kiến của người tín hữu kitô. Carlo thay đổi hình thức nhưng không thay đổi nội dung! Với Carlo Acutis, thánh thiện trong đời sống hàng ngày mặc bộ áo hàng ngày, nói ngôn ngữ quen thuộc hàng ngày. “Bí tích Thánh Thể là xa lộ lên thiên đàng”, đó là lời Phúc âm, nhưng ở đây nói lên thông điệp của Đấng là Đường, là Sự thật, là Sự sống. Cũng như Đức Phanxicô trong tông huấn Chúa Kitô sống Christus vivit, chân phước Carlo nhắc chúng ta phải luôn luôn yêu đức tin! Carlo yêu đức tin suốt đời. Yêu Chúa Giêsu, yêu thánh giá, yêu bí tích Thánh Thể, yêu các phép lạ của Chúa, yêu Đức Mẹ, yêu các lần Đức Mẹ hiện ra, yêu kinh Mân Côi, yêu các thánh đường Đức Mẹ. Carlo yêu mến giáo hoàng, yêu mến các linh mục, các tu sĩ. Carlo yêu mến Thiên Chúa và toàn thể nhân loại, dù Carlo biết các điểm yếu của họ trong những cám dỗ của thời hiện đại. Chính lòng tin này đã giữ cho Carlo sống sót và thánh hóa Carlo. Ước mong đức tin này biến đổi chúng ta!

Marta An Nguyễn dịch

“Giáo Hội nam tính hóa hình ảnh Thiên Chúa”

“Giáo Hội nam tính hóa hình ảnh Thiên Chúa”

Bà Annette Jantzen, thần học gia người Đức nhấn mạnh: “Bình đẳng giới trong Giáo hội còn khó khăn chừng nào hình ảnh của Thiên Chúa vẫn hoàn toàn nam tính”. Bà giải thích về “giới tính” của Chúa trong Kinh thánh và trong kitô giáo.

Bà Anette Jantzen, thần học gia ở giáo phận Aachen (Đức) | © Ute Haupts

cath.ch, Ban biên tập, 2024-05-20

Bà Annette Jantzen, 46 tuổi, tiến sĩ thần học, phục vụ mục vụ phụ nữ ở giáo phận Aachen, Tây Đức. Bà viết một số sách về tâm linh nữ tính và điều hành blog www.gotteswort-weiblich.de. Ngày thứ hai 20 tháng 5, bà  tổ chức một hội nghị với chủ đề “Thiên Chúa còn hơn cả Chúa” trong ngày Junia ở trung tâm giáo xứ Speicher thuộc bang Appenzell Ausserrhoden.

Xin bà cho biết chủ đề bài nói chuyện của bà ở Ngày Junia là gì?

Thần học gia Annette Jantzen: Chủ đề của tôi là hình ảnh Thiên Chúa trong Kinh Thánh. Thường hình ảnh thường xuyên là hình ảnh nam. Kinh thánh có một lãnh vực rộng lớn liên quan đến các tên khác nhau được đặt cho Thiên Chúa. Nhưng ngôn ngữ của Giáo hội hẹp hơn. Khi các truyền thống kể lại, dĩ nhiên có những khác biệt và bị đơn giản hóa. Bản thân điều này không nghiêm trọng. Nhưng trở nên có vấn đề khi cho rằng nó đại diện cho toàn bộ.

Bà có nghĩ truyền thống Công giáo có một hình ảnh nghèo nàn về Thiên Chúa không?

Chắc chắn. Về vấn đề này, việc xem lại Kinh thánh là hữu ích. Nó cho thấy thực tế trước đây trong lĩnh vực này, đồng thời cũng cho thấy tiếng nói của phụ nữ đã có từ rất lâu. Những đoạn nói về Thiên Chúa và con người theo cách đi ngược với truyền thống gia trưởng thời bấy giờ là những khía cạnh cụ thể. Chúng ta cần phải tinh tế trong dịch thuật. Nhưng không may, hiện nay các bản dịch thường bỏ những yếu tố không phù hợp với cách trình bày truyền thống. Hình ảnh nữ tính của Thiên Chúa trong câu văn bị xóa đi để có thể theo quan điểm của giáo hội hơn.

“Các tác phẩm càng về sau, hình ảnh Thiên Chúa ‘Cha’ càng xuất hiện thường xuyên và độc quyền hơn”

 Khó khăn chính ở đâu?

Các văn bản được viết trong bối cảnh gia trưởng. Kinh Thánh trở nên gia trưởng hơn theo thay đổi của thời. Thời Kinh Thánh rất khắc nghiệt với phụ nữ. Và thật không may cho chúng ta là các tác phẩm Tân Ước của kitô giáo lại viết theo tinh thần thời đại này. Rất hiếm khi tìm thấy trong các văn bản của xã hội phụ hệ hình ảnh nữ tính về Chúa được xem là một thực tế tích cực. Nhưng khi được như vậy, cần phải ghi nhận và tôn vinh. Đó là nét thiêng liêng của Kinh thánh, muốn xóa bỏ là không đúng.

Xin bà cho một ví dụ về những đoạn văn bị “sửa đổi”.

Trong Tân Ước, từ “ngây ngất, extase” được dịch theo nhiều cách khác nhau: với nam giới là nhiệt tình, với phụ nữ là sợ hãi. Nhưng ngây ngất là kết hợp hai khía cạnh này. Có rất nhiều ví dụ về việc dịch thuật bị thành kiến chi phối.

Những thể hiện của Chúa trong Tân Ước là gì?

Chúa Giêsu nói về Thiên Chúa theo nhiều cách khác nhau. Các tác phẩm càng về sau, hình ảnh Chúa “Cha” càng thường xuyên và độc quyền. Chỉ trong phúc âm Thánh Gioan, hình ảnh người cha mới chiếm ưu thế. Đó là  biểu hiện của việc tái gia trưởng của kitô giáo.

 Và trong Cựu Ước?

Trong Cựu Ước, Thiên Chúa là vua, là thẩm phán, nhưng cũng là mẹ kền kền dạy con bay.

 “Hình ảnh Thiên Chúa trong Kinh Thánh phải được dịch cẩn thận”

Nhưng trong bản dịch hiện nay, đó là con đại bàng – là thuật ngữ giống đực. Không có một ám chỉ nào cho thấy đó là con vật nữ.

Đúng vậy. Chính trong bản Septante, bản dịch tiếng hy lạp đầu tiên của Kinh thánh tiếng do thái, từ này đã được sửa đổi. Người hy lạp thấy kền kền quá ghê tởm và đại bàng thì đáng sợ, nên đã đưa chúng trở lại nguyên trạng. Ở điểm này, tư tưởng của người Semitic lại khác. Kền kền là động vật đứng ở ranh giới giữa sự sống và cái chết, nên đó là lý do vì sao nó biểu tượng cho sự tốt đẹp của Chúa.

Những hình ảnh phụ nữ khác là gì?

Ví dụ mẹ gấu hay mẹ loài người. Trong Thánh vịnh 131 nói đứa bé cai sữa đến ôm ấp. Nó không đến với người mẹ để được bú sữa nhưng vì tâm hồn nó tìm được sự yên nghỉ bên Thiên Chúa, mẹ của nó. Tôi cũng thấy hình ảnh nữ thần đất trong Thánh vịnh 139 thật đẹp. Người Israel cổ xưa đều biết trẻ con lớn lên từ đất. Có những hình ảnh vũ trụ và vô hình cho Thiên Chúa.

Thật vậy, chúng ta thấy người do thái gọi Thiên Chúa là Giavê, được dịch “Ta là Đấng hiện hữu”.

Điều đặc biệt thú vị trong việc giải thích danh Chúa là nghệ thuật chơi chữ của tiếng do thái. Nếu ở một vị trí trọng tâm, trong một ngôn ngữ tương phản, một từ không tương phản xuất hiện, thì họ dịch là “Ta là Đấng hiện hữu” và nó rất có ý nghĩa.

Làm thế nào chúng ta có thể tìm lại những hình ảnh rất đa dạng này của Thiên Chúa?

Trước hết, chúng phải được dịch cẩn thận. Bất cứ ai làm việc trong lãnh vực ngôn ngữ cổ xưa, dùng những văn bản này trong phiên bản gốc đều có bổn phận phải làm thích hợp. Bây giờ tôi rất chú ý đến việc cắt bớt văn bản vì một lợi ích nào đó.

“Chắc chắn có những đoạn Kinh Thánh không nên đọc trong các buổi lễ nữa”

Hình ảnh của Chúa có thể cách mạng hóa được điều gì không?

Hình ảnh của Chúa có thể là những yếu tố tự định danh rất mạnh. Đây thực sự là vấn đề giữa chúng ta và Thiên Chúa, chứ không phải giữa chúng ta và Giáo hội. Vì thế tôi có thể hình dung nó sẽ đẩy nhanh hơn nữa tiến trình xói mòn Giáo hội, dù tôi không muốn vậy. Nhưng tôi nghĩ bình đẳng giới trong Giáo hội sẽ vẫn còn khó khăn chừng nào hình ảnh Thiên Chúa hoàn toàn là nam tính, vì nó cho thấy sự thống trị của nam tính. Giáo Hội nam tính hóa hình ảnh Thiên Chúa. Vì thế nam tính trở thành một chuẩn mực vô hình.

Điều gì sẽ thay đổi khi hình ảnh Thiên Chúa không còn được nhìn thấy và rao giảng một cách thuần túy nam tính nữa?

Cách chúng ta nói về Thiên Chúa cũng quyết định cách chúng ta nhìn nhận mình như một con người. Và điều đó có nghĩa đột nhiên có chỗ cho một bình đẳng thực sự. Không phải tất cả đàn ông đều chấp nhận điều này. Khi được đặc quyền, bình đẳng là bất lợi cho họ. Nhưng đó là một bước đi cần thiết cho con người, nói rộng hơn là toàn thể con người.

Bà có hy vọng các hình ảnh khác nhau của Thiên Chúa trong Kinh Thánh có sức mạnh phá bỏ chế độ phụ hệ trong Giáo Hội không?

Tôi nghĩ có. Có những điểm chúng ta không thể quay lại được nữa. Con người tiến xa hơn với những gì con người có thể có được. Chắc chắn bây giờ có những đoạn Kinh Thánh không nên đọc trong các buổi lễ, chẳng hạn đoạn thư Thánh Phaolô gởi tín hữu Ê-phê-sô nói người vợ phải vâng phục chồng.

 “Chúng ta đang chứng kiến sự trỗi dậy của chế độ phụ hệ trên khắp thế giới”

Người ta có thể nghĩ đây là kiểm duyệt. Nhưng cho đến nay, chưa có ai nói đến việc kiểm duyệt, các Bài Diễm ca của vua Salomon không bao giờ có trong các bài đọc. Tôi hy vọng chúng ta sẽ có được một cách tiếp cận sâu sắc như vậy đối với các bản văn Kinh Thánh trong các buổi lễ. Tuy nhiên tôi luôn có những lo ngại.

Những lo ngại nào?

Các trào lưu chính thống trong Giáo hội công giáo cũng như trong các Giáo hội khác đã rất thành công. Chúng ta đang chứng kiến sự gia tăng chế độ phụ hệ trên khắp thế giới, thường liên hệ đến các phong trào cực hữu. Chính trên lãnh vực này mà chúng ta có thể hy vọng sự đa dạng của hình ảnh Thiên Chúa sẽ mang lại chiến thắng.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Phỏng vấn Noland Arbaugh, người đầu tiên được ghép Neuralink

Phỏng vấn Noland Arbaugh, người đầu tiên được ghép Neuralink

wired.com, Emily Mullin, 2024-05-22

Anh Noland Arbaugh, 30 tuổi là người đầu tiên được ghép thiết bị não của Elon Musk. Anh trả lời phỏng vấn trang Wired về cảm giác khi anh sử dụng máy tính với tâm trí của mình và có được cảm giác độc lập mới.

Năm 2016, anh Noland Arbaugh bị chấn thương tủy sống khi bơi trong hồ. Các chi tiết vụ chấn thương rất mờ, anh chỉ nhớ anh đã nhảy xuống nước lặn với các bạn và đập đầu vào một cái gì đó hoặc một ai đó. Anh nổi lên mặt nước và không thể bơi được.

Các bác sĩ chẩn đoán anh bị liệt từ cổ trở xuống. Từ một sinh viên đại học tự túc anh về sống với cha mẹ và dựa trên cha mẹ cho các nhu cầu hàng ngày của mình. Anh học dùng xe lăn, ngậm miệng dùng que để dùng iPad, nhưng khó khăn nhất của anh là cảm giác mình là gánh nặng của gia đình.

Năm 2016 cũng là năm Elon Musk đồng sáng lập startup cấy ghép não Neuralink. Tháng 1 năm nay, Arbaugh là người đầu tiên nhận thiết bị được đặt tên là Thần giao cách cảm, một phần thử nghiệm lâm sàng. Đó là giao diện não-máy tính, hoặc BCI vì nó giải mã các tín hiệu chuyển động dự định trong não và dịch chúng thành lệnh cho máy tính. Arbaugh chỉ cần nghĩ di chuyển con trỏ trên màn hình máy tính xách tay và nó di chuyển.

Thiết bị thử nghiệm đã mang lại cho Arbaugh cảm giác độc lập. Trước đây, sử dụng que miệng đòi hỏi phải có người làm cho anh ngồi thẳng. Nếu làm rơi que miệng phải có người nhặt cho anh và không dùng lâu được vì miệng sẽ bị lở loét. Với thiết bị Neuralink, gần như anh hoàn toàn kiểm soát được máy tính, đọc tin và chơi game lúc nào anh muốn. Neuralink nói anh đã lập kỷ lục điều khiển con trỏ bằng BCI.

Arbaugh không phải là người đầu tiên nhận được BCI; Nathan Copeland đã dùng chín năm. Ngoài Neuralink, một số công ty khác đang nghiên cứu để thương mại hóa BCI giúp người bị liệt, bị rối loạn sức khỏe tâm thần và cả những người mù. Gần đây Arbaugh đã nói chuyện qua Zoom với Wired về kinh nghiệm của anh trong nghiên cứu Neuralink.

Người dùng Neuralink đầu tiên liên tục ghi nhận việc cấy ghép não. Một ngày sau khi phẫu thuật, Elon Musk đã đăng trên Twitter-X thiết bị đang hiển thị phát hiện gai tế bào thần kinh. Có thực sự nhanh như vậy không?

Bằng cách lập bản đồ cơ thể, bạn nghĩ trong đầu di chuyển bàn tay hoặc ngón tay theo một cách nào đó và Neuralink sẽ tương quan điều này với một tín hiệu thần kinh nào đó không?

Anh không thực sự di chuyển ngón tay của anh, anh chỉ nghĩ về nó phải không?

Noland Arbaugh. Chính xác. Dù tôi không thể di chuyển, tôi cố gắng di chuyển nó, và cảm giác như nó được di chuyển. Tín hiệu đang xảy ra trong não tôi.

Cảm giác như thế nào khi anh dùng thiết bị. Anh có phải tập trung vào đó không?

Không, nó rất dễ dàng. Tôi dùng khi tôi dự các buổi học hoặc đi dạo, tôi làm nhiều việc cùng một lúc, nó cần rất ít sức mạnh của não, tôi chỉ cần nghĩ tôi muốn làm gì là con trỏ đi.

Anh dùng Neuralink trên những thiết bị nào?

Bây giờ nó chỉ có Macbook nhưng họ đang có kế hoạch chuyển nó sang các thiết bị khác. Nó sẽ chuyển sang điện thoại khá sớm và chúng tôi sẽ tiếp tục từ đó.

Neuralink đã đưa ra một bài đăng trên blog gần đây về 100 ngày đầu tiên của anh với thiết bị và cho biết một số sợi cấy ghép rải rác với các điện cực đọc hoạt động thần kinh của anh, đã kéo ra khỏi não của anh. Anh có thấy sự khác biệt chức năng khi xảy ra chuyện này không?

Tôi có thể nói ngay có điều gì đó không ổn. Tôi chỉ bắt đầu mất kiểm soát con trỏ. Đó là khoảng ba tuần sau, tôi nghĩ đó là một cái gì đó ở phía họ, giống như họ đã thay đổi một cái gì đó trong phần mềm làm nó hoạt động xấu hơn.

Anh có biết có thể các chủ đề có thể đi ra?

Tôi không có bất kỳ kiến thức nào về điều này. Tôi không nghĩ họ đã nhìn thấy nó trong bất kỳ thử nghiệm động vật nào. Tôi có nghe nói có thể đã xảy ra ở một trong những con khỉ nhưng nó khác nhiều. Nó không bao giờ được dự đoán sẽ xảy ra trong tôi. Nhưng có rất nhiều điều mà họ không mong đợi với bộ não con người, như nó di chuyển bao nhiêu. Nó đã đưa ra rất nhiều tính toán của họ về cách mọi thứ nên diễn ra.

Mất bao lâu để hiệu chỉnh lại và trở lại tốc độ con trỏ trước đây?

Có lẽ phải mất hai tuần. Tôi nhớ ngày nó xảy ra. Tôi đã chơi trên đó, và mọi thứ trở nên tốt hơn. Đó chỉ là một tinh chỉnh nhỏ mà họ đã thực hiện ở phía phần mềm, và từ thời điểm đó mọi thứ tiếp tục trở nên càng ngày càng tốt hơn.

Anh có lo lắng nhiều sợi chỉ có thể kéo ra và cấy ghép có thể ngừng hoạt động hoàn toàn?

Có, tôi sợ chuyện này. Tôi có đề cập với họ. Họ thẳng thắn nói với tôi, họ không thấy bất kỳ bằng chứng nào về chuyện này. Có vẻ như các sợi chỉ đã ổn định, và thậm chí một số sợi được kéo ra khỏi não tôi cũng đã tìm được đường trở lại. Bây giờ tôi không còn lo lắng cho chuyện này.

Kể từ khi cấy ghép, cuộc sống của anh đã thay đổi như thế nào?

Nó làm cho tôi độc lập hơn, và không những chỉ giúp tôi mà còn giúp cho những người chung quanh tôi. Nó làm cho tôi cảm thấy mình ít bất lực hơn, ít gánh nặng hơn. Tôi mong những người chung quanh tôi không phải chờ đợi tôi quá nhiều. Ngoài việc được chữa lành hoàn toàn, tôi nghĩ hầu hết những người bị liệt tứ chi muốn là được tự lập.

Với cấy ghép, anh mơ làm được gì mà anh không thể làm bây giờ? Thần giao cách cảm, Neuropathy 2.0 trông như thế nào?

Tôi đã đề cập đến điều này trong cuộc họp toàn thể của Neuralink, tôi nghĩ sẽ thật tuyệt nếu tôi có một robot Optimus (Tesla) mà tôi có thể điều khiển, về cơ bản nó sẽ làm mọi thứ cho tôi và là người chăm sóc tôi. Có lẽ nó sẽ loại bỏ 90% những chuyện tôi cần người khác làm cho tôi, nhất là nó có thể kết nối với những thứ khác. Tôi có thể kết nối với một chiếc xe hơi – chiếc Tesla sẽ khá tuyệt vì nó đã tự lái. Tôi chỉ tìm cách vào và đặt địa chỉ, nó đưa tôi đi bất cứ đâu. Có rất nhiều người, rất nhiều bộ phận chuyển động có liên quan. Nếu tôi có thể tự mình làm tất cả những điều đó, nó sẽ thay đổi mọi thứ.

Anh nghĩ biên giới tiếp theo của BCI là gì? 

Có thể dịch ngôn ngữ, tôi nghĩ BCI có thể thực hiện được điều này.

Tôi biết BCI chưa viết vào não, chúng chỉ đọc. Không có cách nào để chèn kiến thức vào đó. Nhưng tôi nghĩ nếu chúng ta đã ở bước đọc, thì có lẽ viết sẽ là bước tiếp. Đó là khái niệm đáng sợ hơn một chút và là điều tôi cảm thấy nhiều người có thể không quá hài lòng. Có lẽ đó là điều cần được suy nghĩ thêm, cẩn thận thêm một chút. Nhưng tôi nghĩ đây là một khả năng thực sự, một tương lai tươi sáng thực sự.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Bài mới nhất