Home Blog Page 171

Cảm nhận về cuộc đời của Chân phước Carlo Acutis (23)            

Cảm nhận về cuộc đời của Chân phước Carlo Acutis (23)

Maria Y Hri, lớp 6, trường Nội trú Têrêxa Kontum

Carlo Acutis sinh ngày 3 tháng 5 năm 1991 tại London. Tháng 9 năm đó gia đình về sống ở Milan nước Ý. Carlo là thiếu niên bình thường, dễ mến, yêu thiên nhiên và động vật, Carlo còn thích vui chơi đá bóng, đi du lịch và không quên dành thì giờ để đi lễ và Chầu Thánh Thể mỗi ngày. Luôn kết hợp Chúa Giêsu đó là chương trình sống của Carlo, là con đường dẫn đến thiên đàng của Carlo. Carlo là con một, trước khi qua đời, Carlo nói với mẹ: “Mẹ sẽ nhận nhiều dấu hiệu và mẹ sẽ làm mẹ lại.” Bốn năm sau, năm 2010 bà sinh đôi: Michele và Francesca khi bà 43 tuổi.”

Carlo buồn vì thấy chẳng ai quan tâm đến thánh lễ, anh là giáo lý viên khi mới 11 tuổi. Chân phước Carlo Acutis có biệt danh là “Người mê máy tính của Chúa Giêsu”, anh sống đức ái qua tình bạn, anh được các bạn yêu mến. Với Carlo, “đời sống chỉ thực sự đẹp khi mình yêu Chúa trên hết mọi sự và yêu người như mình vậy”. Điều làm cho chúng ta đẹp lòng Chúa là qua cách chúng ta yêu mến anh em mình. Và điều này đã nuôi dưỡng đức tin của Carlo, anh mong muốn trao truyền đức tin này cho mọi người. Vì với Carlo “nếu chúng ta để Chúa chiếm hữu trái tim, chúng ta sẽ có đời sống vĩnh cửu”.

Carlo là chứng nhân sáng ngời trong suốt 15 năm sống trên trần gian, sáng ngời của Tin Mừng, sáng ngời của tình yêu cho người anh em. Carlo đã dùng Internet để phục vụ Tin Mừng, đem Tin Mừng đến với càng nhiều người càng tốt. Carlo nhìn người nghèo, người bị gạt ra bên lề xã hội là hình ảnh của Chúa Giêsu Kitô. Carlo không bao giờ thu hút sự chú ý vào mình. Carlo có cuộc sống hoàn thiện cho người khác. Carlo làm trang web cho các giáo xứ, cho các tổ chức công giáo địa phương.

Người thiếu niên yêu mến Thiên Chúa và thế giới tìm niềm vui trong việc yêu mến Bí tích Thánh Thể. Carlo có câu nói: “Dưới ánh mặt trời, chúng ta sẽ bị sám nắng. Dưới cái nhìn của Chúa Giêsu Thánh Thể, chúng ta trở nên thánh thiện.” Công việc của Carlo sinh nhiều hoa trái là nhờ Carlo luôn sống trong tình yêu và tình bạn với Chúa Giêsu.

Carlo có một đức tin trưởng thành lớn lao, khuyến khích chúng ta tôn trọng đời sống đức tin. Carlo phục vụ người nghèo ở nhà nữ tu Mẹ Têrêxa và dòng Capuxinô. Carlo đã có được sự trưởng thành về mặt thiêng liêng khi còn rất trẻ, và đã làm cho gia đình và bạn bè ngạc nhiên. Carlo nói: “Việc xin tha thứ và hòa giải với Chúa  giống như việc thắp lại ngọn lửa trên khinh khí cầu, chúng ta cần vứt bỏ những viên đá nặng làm khinh khí cầu không bay lên cao được.”

Tôi muôn vàn biết ơn Carlo và gương sáng của anh, anh cho chúng tôi thấy sự thánh thiện thực sự ở trong tầm tay của mọi người!

Maria Y Hri, lớp 6, trường Nội trú Têrêxa Kontum

Cảm nhận về cuộc đời của Chân phước Carlo Acutis (22)  

Cảm nhận về cuộc đời của Chân phước Carlo Acutis (22)

Y Yến, trường Nội trú Têrêxa Kontum

Thánh Carlo Acutis là người thờ phượng Thiên Chúa và biết kính sợ Chúa. Carlo rất yêu mến Thánh Phanxicô Assisi và yêu thương những người có tội được hoán cải. Carlo Acutis qua đời ngày 12 tháng 10 năm 2006 chỉ sau 3 ngày bị bệnh ung thư bạch cầu. Khi bệnh, Carlo dâng nỗi đau của mình để cầu nguyện cho Giáo hoàng và Giáo hội, cho những người có tội được ăn năn trở lại.

Yêu thương người nghèo, Carlo muốn noi gương Thánh Phanxicô Assisi, mong muốn được an táng ở thành phố này. Carlo là người có tâm hồn trong sáng thánh thiện, Carlo luôn cầu nguyện cho các linh hồn được lên thiên đàng.

Carlo rất vui tính và hài hước, luôn có tấm lòng hướng về Chúa Giêsu, đi lễ hàng ngày, ở lại cầu nguyện và thường xuyên chầu Mình Thánh Chúa, lần hạt Mân Côi.

Với tấm lòng hiền hậu, khiêm nhường, tốt đẹp, vui tính, hài hước, Carlo luôn gần mọi người. Carlo có tâm hồn hiền hậu, khiêm nhường, trong trắng đẹp lòng Chúa.

Em mong được giống Carlo, có tâm hồn trong trắng hướng về Chúa.

Y Yến, trường Nội trú Têrêxa Kontum

Cảm nhận về cuộc đời của Chân phước Carlo Acutis (21)  

Cảm nhận về cuộc đời của Chân phước Carlo Acutis (21)

Mađalêna Y-Đóa, lớp 7, trường Nội trú Têrêxa Kontum 

Carlo Acutis sinh ngày 3 tháng 5 năm 1991 tại London. Tháng 9 năm đó, gia đình Carlo về Milan ở.

Carlo Acutis là một thiếu niên nhân đức tài giỏi, là người rất tốt bụng. Carlo thích đi du lịch, Carlo là game thủ, xuất sắc trong lãnh vực khoa học máy tính, Carlo Acutis truyền đức tin của mình không ngơi nghỉ.

Kể từ khi được rước lễ lần đầu năm lên 7, Carlo rước lễ mỗi ngày. Carlo Acutis lần chuỗi mân côi mỗi ngày, sống với Chúa Giêsu, vì Chúa Giêsu, trong Chúa Giêsu. Carlo có một trái tim trong sạch, Carlo hiểu được ý nghĩa của câu: “Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Chúa”.

Carlo Acutis rất yêu quý Thánh Phaxicô Assisi và người nghèo, yêu mến đức tin và giữ đạo với cả trái tim của mình. Từ khi lên 9, Carlo Acutis đã thiết kế trang web để biểu lộ lòng kính mến Chúa Giêsu Thánh Thể. Carlo Acutis có biệt danh là “ người mê máy tính của Chúa Giêsu”.

Ngày 12 tháng 10 năm 2006, chỉ sau ba ngày bị bệnh, Carlo qua đời. Carlo dâng đau đớn của mình để cầu nguyện cho Giáo hoàng, cho Giáo hội và cho người có tội được hoán cải.

Mẹ của Carlo dâng nổi đau của bà cho Chúa. Vì yêu thương người nghèo và mong muốn noi gương Thánh Phanxicô Assisi, Carlo xin được an táng tại Assisi.

Carlo dạy chúng con đến gần với Chúa Giêsu bằng cách thường xuyên đi lễ và lần hạt Mân Côi.

Mađalêna Y-Đóa, lớp 7, trường Nội trú Têrêxa Kontum

Chúng ta cần Đức Gioan Phaolô II  

Chúng ta cần Đức Gioan Phaolô II

 thecatholicthing.org, Linh mục Jeffrey Kirby, 2024-07-07

Tháng 5 vừa qua, cô cháu của tôi đậu trung học. Cháu sinh năm 2005, ba tháng trước khi Thánh Gioan-Phaolô II vĩ đại qua đời. Có quá lâu không, khi thế hệ trẻ lớn lên không biết Đức Gioan-Phaolô II là ai? Ngài là người đặc biệt quan tâm đến giới trẻ, là người mở đầu các Ngày Thế Giới Trẻ.

Câu hỏi này cho thấy một vấn đề còn rộng lớn hơn. Tôi hỏi cô cháu xem cô biết gì về Đức Gioan-Phaolô II. Cô hồn nhiên trả lời: “Đức Gioan-Phaolô II là ai?” từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ nghe nói về ngài, ngoại trừ một vài lời của người chú làm linh mục của cô!

Di sản của Thánh Gioan-Phaolô II bây giờ như thế nào? Có phải chúng ta đã để mất chứng từ kiên định và sống động ra khỏi ký ức tập thể không? Chủ nghĩa thế tục bào mòn uy tín, làm suy yếu ảnh hưởng của Giáo hội trong việc thuyết phục nhân loại chấp nhận Tin Mừng. Và có phải chúng ta đang thực sự vứt bỏ cuộc đời của một vị thánh có thể chống lại chủ nghĩa thế tục, để thấy được vẻ đẹp và sự tự do của một đời sống phong phú trong Chúa Giêsu Kitô không?

Xu hướng này mang tính nuốt chửng, ngược với lời giảng dạy của ngài. Thật phi lý khi từ chối bất kỳ nguồn sức nào có thể giúp giới trẻ lắng nghe Giáo hội, lắng nghe Tin Mừng để hướng nhân loại đến với sự cứu rỗi của Chúa Giêsu Kitô.

Vì thế trong lãnh vực truyền giáo, chúng ta phải chân thành đặt câu hỏi: di sản của Đức Gioan Phaolô II biến mất có phải là một thiếu sót hay một tội?

Có phải chúng ta cố tình để cho chứng tá của vị thánh lớn rất cần thiết cho ngày nay bị chôn vùi vì đấu đá nội bộ, vì những bất đồng trong các phương cách mục vụ không? Sự ghen tị hay lo sợ trước di sản lớn lao hơn cả cuộc đời của ngài, có là yếu tố đưa đến việc cố tình bỏ mặc, không làm nổi bật cuộc đời và di sản của vị thánh vĩ đại này không?

Trong thời đại mà tự do đã lãng quên sự thật và tình yêu được định nghĩa lại để phá hoại lòng tốt, chúng ta cần những lời dạy khôn ngoan của một người đã sống, đã hướng dẫn các chế độ, các hệ tư tưởng thao túng làm suy thoái bản sắc tinh thần của nhân loại, tìm cách thuyết phục chúng ta, cuộc sống chỉ cần tiện ích, vui thú và quyền lực. Chúng ta cần biết mối liên hệ giữa đức tin và lý trí, biết vẻ huy hoàng của chân lý, thần học về thân xác và giáo lý về đức ái mà Đức Gioan Phaolô II đã tin tưởng và giảng dạy rất rõ ràng.

Đức Gioan-Phaolô II – Zbigniewa Kotyłły, 2012 (Nhà thờ chủng viện Lublin, Ba Lan, Wikipedia)

Vào thời điểm mà chủ nghĩa man rợ chiếm lại vị trí, các cuộc tấn công vào nhân phẩm ngày càng gia tăng và những người dễ bị tổn thương trở thành con mồi dễ dàng, chúng ta cần sự hướng dẫn mục vụ của người đã bất chấp mọi trở ngại, mạnh dạn tuyên bố để bảo vệ phẩm giá con người. Chúng ta cần Đức Gioan Phaolô II dạy chúng ta học thuyết xã hội và đặc biệt là Tin Mừng về sự sống. Chúng ta cần chứng từ và những bài giảng của ngài để hướng dẫn chúng ta cách sống và phát huy nền văn hóa sự sống.

Trong thời đại mà nhân loại được dạy không có cái gì là tuyệt đối về đạo đức, không có lời kêu gọi nhân đức, không có khả năng làm điều tốt, và nhân loại chỉ được định nghĩa qua tội lỗi và qua sự mong manh của chính chúng ta, chúng ta thực sự cần đến lòng thương xót, chữa lành và hoán cải. Chúng ta cần sức mạnh để nhận ra mình có tội, thú nhận tội trước mặt Thiên Chúa và nhận biết lòng thương xót Chúa, sự tái sinh mà Ngài đã ban cho chúng ta qua Mình Máu Thánh Ngài. Chúng ta cần những lời dạy của Đức Gioan Phaolô II về lòng sám hối, lòng thương xót và lời khuyên rõ ràng của ngài về cách sống của một người con của Chúa.

Vào thời điểm mà gia đình nhân loại mất hy vọng, chúng ta cần chứng tá hy vọng vĩ đại, lòng tin tưởng tuyệt đối của ngài, mỗi người chúng ta có thể sống chân thực theo một Tin Mừng không khoan nhượng và nhân loại có thể xây dựng một văn minh của tình yêu đích thực.

Khi Vatican II biến mất khỏi bối cảnh Giáo hội, chúng ta cần tiếng nói của Đức Gioan-Phaolô II, nghị phụ Công đồng và là người giải thích công đồng Vatican II. Chúng ta cần sự sáng suốt và khôn ngoan của một trong những giáo hoàng tiếp tục sứ vụ của mình trong thời gian dài nhất của lịch sử Giáo hội. Chúng ta cần lời khuyên của ngài trên con đường của Giáo hội ngày nay.

Chúng ta cần Đức Gioan Phaolô II!

Thay vì làm suy giảm di sản của ngài, các nhà lãnh đạo Giáo hội và những người có ảnh hưởng về văn hóa nên đến gần ngài hơn, tìm kiếm tình bạn thiêng liêng ở ngài và để ngài hướng dẫn chúng ta. Người lãnh đạo giỏi là người biết khi nào mình nên đứng trên vai người khổng lồ. Khả năng lãnh đạo mạnh sẽ cảm thấy thoải mái khi đứng dưới bóng người vĩ đại và vui mừng trước lời chứng, lời giảng dạy, trước con đường quý giá người đó đã đi qua.

Và khi nào danh hiệu hợp pháp “Vĩ đại” sẽ thành bình thường với Đức Gioan-Phaolô II? Khi nào thì quá trình này sẽ bắt đầu để người môn đệ tận tụy của Chúa, người thầy lỗi lạc của đức tin, người yêu sự thật, người ngưỡng mộ cái đẹp, người bảo vệ điều thiện, người rao giảng lòng thương xót, người bảo vệ phẩm giá con người, người bảo vệ gia đình, người bạn của người trẻ, người cha của người yếu đuối và bạn đồng hành của người nghèo được tuyên bố một cách chính đáng và cao quý nhất là Tiến sĩ thứ ba mươi tám của Giáo hội?

Những cố gắng này, chứng từ cũng như giáo huấn của ngài trong việc dạy giáo lý và rao giảng đại chúng sẽ dẫn chúng ta đến ngày mà khi được hỏi, một tín hữu kitô trẻ sẽ không trả lời “Đức Gioan-Phaolô II là ai?”, nhưng họ sẽ trả lời: “Tôi yêu Đức Gioan Phaolô II! Tôi thực sự thích giáo hoàng này! Tôi cầu nguyện với ngài và tôi biết ngài tin tưởng tôi. Tôi thực sự yêu thích những bài viết của ngài về lòng thương xót, về phẩm giá con người, về tình yêu, về bất cứ gì ngài để lại.”

Marta An Nguyễn dịch

Cảm nhận về cuộc đời của Chân phước Carlo Acutis (19)

Cảm nhận về cuộc đời của Chân phước Carlo Acutis (19)

 Y-Yêu, lớp 5, trường Nội trú Têrêxa Kontum

Thánh Carlo Acutis là người yêu mến Thiên Chúa. Khi 3 tuổi rưỡi, Carlo Acutis đã xin vào nhà thờ để chào Chúa Giêsu. Khi còn học tiểu học, Carlo đã tự học viết mã, hãnh diện mang huy hiệu “nhà khoa học máy tính khoa học”. Carlo xem Internet không phải là nơi ẩn núp nhưng là nơi gặp gỡ, chia sẽ, tôn trọng nhau. Anh không nô lệ máy tính và từ chối hành vi quấy rối trên mạng. Lên 7, Carlo được rước lễ lần đầu và từ đó anh không bao giờ bỏ lễ hàng ngày. Luôn kết hợp với Chúa Giêsu, đó là mục tiêu cuộc đời Carlo Acutis.

Carlo là con một, anh nói với mẹ trước khi qua đời: “Con sẽ cho mẹ nhiều dấu hiệu và mẹ sẽ làm mẹ lại.” Bà đã đọc lời cầu nguyện của ông Gióp khi Carlo qua đời: “Chúa đã ban cho, Chúa lại lấy đi. Vinh danh Chúa!” Bà nói: “Con cái chúng ta không thuộc về chúng ta, chúng được giao cho chúng ta. Tôi cảm thấy Carlo hiện diện với tôi nhiều hơn khi Carlo sống. Tôi thấy những điều tốt Carlo làm ở Đền Thánh Spogliazione ở Assisi.” Trong thánh lễ phong chân phước, trái tim của Carlo được để trong bình thánh tích được thầy phó tế cầm, theo sau là ông bà thân sinh Andrea và Antonia Acutis.

Con xin Chân phước Carlo giúp con sống thánh thiện, luôn làm đẹp lòng Chúa.

Y-Yêu, lớp 5, trường Nội trú Têrêxa Kontum

Giám mục Jean-Marc Eychenne: “Linh mục ở trong huyền nhiệm trút bỏ”

Giám mục Jean-Marc Eychenne: “Linh mục ở trong huyền nhiệm trút bỏ”

Trong quyển sách mang tính tiên tri và tỉnh thức Linh mục ở trường học rửa chân (Prêtres à l’école du lavement des pieds, nxb. Salvator), Giám mục Jean-Marc Eychenne, giáo phận Grenoble đi sâu vào trọng tâm thừa tác vụ linh mục. Phỏng vấn Giám mục Jean-Marc Eychenne và linh mục Christophe Delaigue trong giáo phận của ngài.

Giám mục Jean-Marc Eychenne phân tích: “Chúng ta đã quá sao chép mô hình Giáo hội dựa trên mô hình hình kim tự tháp của thế giới, mô hình của một nhà lãnh đạo và các người thừa hành.”

famillechretienne.fr, Clotilde Hamon, 2024-06-27

Làm việc quá sức kể từ khi ơn gọi bị sụt giảm, bị vùi dập vì các tin tức lạm dụng trong Giáo hội, bị lung lay vì Đức Phanxicô nói về chủ nghĩa giáo quyền, cảm thấy bị lãng quên trong Thượng Hội đồng, các linh mục đang chịu thử thách, họ sống kinh nghiệm này như thế nào?

Giám mục Jean-Marc Eychenne: Cái nhìn của chúng ta về các linh mục trong xã hội và trong Giáo hội là cái nhìn rất tế nhị. Họ cảm thấy bị đồng hóa với những kẻ lạm dụng, bị đặt vấn đề khi thi hành chức vụ, bị lo lắng vì tầm quan trọng của chức vụ bị xem nhẹ. Tôi cảm thấy họ bị bất an: cảm giác bị ở một nơi không tốt, không dấn thân theo Chúa Kitô trong chức vụ linh mục, nhưng phải sống theo một cái gì khác hơn là trọng tâm mục vụ – một hiện tượng mà cố nhà văn Jean Mercier đã mô tả rất rõ trong quyển tiểu thuyết Cha xứ bị khủng hoảng (Monsieur le Curé fait sa crise). Tôi thấy các chủng sinh ngần ngại dấn thân vào con đường ơn gọi, họ lo lắng công việc đè nặng trên vai họ quá nhiều… Họ quyết định đi theo thập giá Chúa Kitô có thực sự được tạo ra từ những lời buộc tội của gánh nặng này không?

Hai thế hệ linh mục. Giám mục Jean-Marc Eychenne, 67 tuổi, chịu chức linh mục năm 1982, giám mục năm 2014. Linh mục Christophe Delaigue, 45 tuổi, chịu chức năm 2005, phục vụ ơn gọi (tavocation.fr) và cha xứ giáo xứ Thánh Giuse lo cho sinh viên và giới trẻ chuyên nghiệp ở Grenoble. Cha có trang blog: christophedelaigue.fr

Linh mục Christophe Delaigue: Tôi làm linh mục giáo xứ được 10 năm, nhưng nay vì lý do sức khỏe tôi không còn làm được nữa. Tôi yêu thích công việc, cả trong khía cạnh hoạt động tích cực vì tính của tôi thích hoạt động, nhưng tôi phải thú nhận công việc này quá mệt mỏi với tôi. Bây giờ tôi nghĩ, không nhất thiết tôi phải làm linh mục quản xứ, tôi cảm thấy tốt hơn tôi nên gặp gỡ, đồng hành. Đã 8 năm nay, từ khi tôi bị bệnh, tôi bỏ công việc này, tôi đặt lại vấn đề bản sắc linh mục, tôi không còn là người lãnh đạo cộng đồng. Với tôi, linh mục giáo xứ và linh mục thường cũng giống nhau. Chúng tôi đã được đào tạo cho việc này. Một người bạn nói với tôi: “Nếu bây giờ anh là chủng sinh, anh sẽ không được chịu chức.” Tôi không nghĩ bạn tôi nói đúng, nhưng anh đã nói lên nhiều điều về quan điểm vô thức của chúng tôi về chức linh mục.

Sự đồng hóa chức linh mục này với chức linh mục quản xứ đến từ đâu?

Giám mục Jean-Marc Eychenne. Lớn tuổi hơn, tôi hiểu các linh mục này chưa bao giờ là cha xứ. Với việc giảm ơn gọi, chúng ta đã đánh mất sự đa dạng khi tập trung vào hình ảnh linh mục. Tuy nhiên, linh mục cũng như giáo dân, chúng ta có nhiều đặc sủng khác nhau. Một số là các nhà lãnh đạo giỏi, họ là ân sủng của Giáo hội, nhưng cũng có những linh mục nhút nhát, không nói gì trong các cuộc họp nhưng lại là những linh mục đáng kể, có những linh mục có đặc sủng hỗ trợ, lắng nghe, sáng tạo. Chúng ta không nên vẽ hình ảnh linh mục phải là người có khả năng quản lý giáo xứ, quản lý các nhóm trong các giáo xứ lớn, họ phải học ở trường đào tạo cho việc này.

Linh mục Christophe Delaigue: Trong những năm 1960 và 1970, chức vụ linh mục khá rõ ràng trong mục vụ: chúng tôi biết linh mục quản xứ, tuyên úy bệnh viện thăm bệnh nhân, tuyên úy hướng đạo, họ làm những việc gì. Bây giờ vì ơn gọi thiếu nên mọi thứ thành mơ hồ. Chúng ta bắt đầu kết tụ mọi chuyện chung quanh hình ảnh linh mục, họ phải thông thạo mọi ngành nghề một chút, biết bổ nhiệm giáo dân làm tuyên úy cho bệnh viện… Phải là linh mục quản xứ mới thực sự là linh mục, ý nghĩ này đã thành chuẩn mực duy nhất và các linh mục giáo phận phải có khả năng này. Càng có ít linh mục, chúng tôi hiểu linh mục phải có năng lực ở những nơi cần thiết, đứng đầu giáo xứ phải có một nhóm đảm trách, một người không thể làm hết mọi việc. Bây giờ chúng tôi hiểu, không phải tất cả các linh mục đều được đào tạo để làm linh mục giáo xứ và với một số người, việc làm linh mục là một điều khó khăn.

Chúng ta có thể nói gì về “người quản lý tốt” được liên kết với kỹ năng thực thi quyền lực?

Giám mục Jean-Marc Eychenne. Vô tình chúng ta chuyển sang văn hóa của thế giới, lựa tướng tài giỏi nhất để chỉ huy các trận chiến. Logic của Tin Mừng không phải là logic của thế gian. Trong Kinh Thánh, người được chọn không phải là người xuất sắc nhất: ông Môsê, tiên tri Giêrêmia không phải là những người có tài ăn nói; Gideon, người kém nhất; Giôna, người đi lui; Đa-vít, người không ai nghĩ đến; Phêrô chối Chúa ba lần… Khi Thượng hội đồng xin dành chỗ cho mọi người, đặc biệt với những người nghèo nhất trong việc đưa ra các quyết định, chúng tôi không biết phải làm thế nào. Trong số các anh chị em đồng hữu, tôi là người kém năng lực nhất, vậy mà lời kêu gọi lại rơi đúng vào tôi. Chắc chắn, chúng ta đã sao chép mô hình hình kim tự tháp của thế giới cho Giáo hội để có người lãnh đạo và người điều hành. Vấn đề cũng không phải là sao chép mô hình dân chủ của Hiệp hội luật năm 1901, đa số quyết định bằng trưng cầu dân ý, đây cũng là mô hình của thế giới.

Linh mục Christophe Delaigue: Mô hình này đã có từ lâu. Sau khi Hoàng đế Constantine trở lại đạo vào thế kỷ thứ IV, chúng ta đã mô hình hóa việc tổ chức đời sống Giáo hội theo mô hình hoàng gia, thừa tác vụ linh mục được thành lập để là người đứng đầu cộng đồng nhân danh giám mục. Vì thế trong quyển sách của giám mục Eychenne, ngài đặt vấn đề liệu việc phân biệt quyền lực của thứ trật và quản trị có phù hợp hay không, điều này làm chúng ta bị mất thăng bằng.

Nếu nó không mang tính kim tự tháp cũng như không dân chủ, thì làm sao chúng ta có thể xác định được mô hình quản trị của Giáo hội? 

Giám mục Jean-Marc Eychenne. Thay vì lao mình vào các hệ thống chuyển giao quyền lực thường mang tính ý thức hệ, chúng ta phải bắt đầu lại từ đời sống huynh đệ. Đời sống đã được phát triển trong các cộng đồng kitô giáo đầu tiên. Công vụ Tông đồ đã nói lên, người đã rửa tội có trách nhiệm rao giảng Tin Mừng, trong sự hiệp thông với hàng giáo phẩm và các thừa tác viên được truyền chức, điểm này cho thấy chúng ta đã đánh giá thấp đặc sủng rửa tội. Việc quản lý của Giáo hội mang tính đồng nghị: mọi người cùng nhau tiến bước trong tính tập thể, và người nhận sứ mệnh làm mục tử của đàn chiên sẽ có quyết định cuối cùng.

Linh mục Christophe Delaigue: Khi còn trẻ, chúng tôi làm mục vụ với giáo dân và các linh mục khác trong giáo xứ, đôi khi tôi nghe một số hội viên chỉ trích tính đồng nghị, tôi thực sự không hiểu vấn đề ở đâu… Chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã khám phá ra Mặt trăng, nhưng tất cả những gì Thượng hội đồng nói về việc đồng trách nhiệm với giáo dân, Đức Bênêđíctô XVI đã nói từ năm 2009. Chúng ta đã in sâu vào đầu một hình ảnh cố định của linh mục, nếu phải chia trách nhiệm linh mục với người khác, chúng ta có cảm tưởng căn tính linh mục bị nhẹ đi. Nhưng linh mục là gì? Linh mục là người làm cho Chúa Kitô hiện diện để mọi người có thể làm cho Ngài hiện diện.

Khiêm tốn là sức mạnh

Làm thế nào để chúng ta có thể chỉnh lại quan điểm chúng ta có về chức linh mục, về bản sắc sâu xa và mãnh liệt của họ, họ thường bi đánh giá quá cao hoặc quá thấp? Khi đọc tác phẩm ngắn này, chúng tôi cảm nhận được trái tim của một giám mục buộc phải giả vờ làm tổn thương các linh mục của mình, chúng tôi nghĩ đó là vì khiêm nhường, đây không phải là một tư thế đơn giản, đây là sức mạnh để thoát ra khỏi những con đường phục vụ Giáo hội. Các tác phẩm của họa sĩ Arcabas minh họa tốt nhất để có một hướng suy ngẫm cho vấn đề này.

Làm thế nào chúng ta có thể tập trung tầm nhìn về linh mục hiện nay vào sứ vụ cốt lõi của họ?

Giám mục Jean-Marc Eychenne. Tôi thích câu của linh mục Jean-François Guérin, người sáng lập Cộng đoàn Thánh Martinô nói khi tôi còn ở chủng viện: “Nếu anh muốn là linh mục tốt cho ngày mai thì hôm nay anh phải là một tín hữu kitô tốt.” Dù sứ mệnh và ơn gọi của chúng ta trong Giáo hội là gì, thách thức vẫn là sự thánh thiện. Việc truyền chức linh mục không mang lại cho linh mục sự thánh thiện, nhưng trao quyền cho họ thực hiện các chức năng thánh thiện: thánh hiến bánh và rượu, trao truyền lòng thương xót của Chúa. Chính chức năng là thánh chứ không phải bản thân thừa tác viên, dù bản thể của họ được biến đổi vào ngày chịu chức. Cả khi linh mục truyền phép trong tình trạng mắc tội trọng, Bí tích Thánh Thể vẫn có hiệu lực. Ra đời trong Bữa Tiệc Ly, bắt đầu bằng cử chỉ tiên tri rửa chân, Bí tích truyền chức làm cho linh mục từ bỏ chính mình, hạ mình và phục vụ chính Chúa Kitô. Trong phụng vụ, linh mục đại diện cho Chúa Kitô là đầu, đặc biệt khi cử hành Bí tích Thánh Thể, hiện thực hóa Mầu nhiệm Vượt qua. Khi rời khỏi hoạt động phụng vụ, chúng ta có áp dụng vai trò này cho mọi khía cạnh của đời sống Giáo hội không? Đây là câu hỏi cần suy nghĩ kỹ hơn. Một linh mục đến cử hành thánh lễ trong tu viện nữ, linh mục không phải là người đứng đầu cộng đoàn. Và tùy theo từng thời điểm trong đời sống và trong đặc sủng cộng đoàn, một mục tử có thể ở phía trước, đôi khi ở giữa, đôi khi ở phía sau đàn chiên.

Linh mục thường được tín hữu xem là gương mẫu. Với họ, việc rửa chân có phức tạp để hiểu không?

Giám mục Jean-Marc Eychenne. Khẩu hiệu của Đức Phanxicô là: “Được chọn vì được tha thứ.” Chúng ta không nên nghĩ chúng ta được chọn vì nhân đức và công trạng của mình. Chúng ta được chọn với những yếu đuối của chúng ta, không chỉ vì chúng mà còn với chúng, để chúng ta ít bị cám dỗ gán cho mình những công đức công việc chúng ta làm, vốn thuộc về Thiên Chúa. Nếu tôi phải làm “đệm” (punching-ball) trong một cuộc họp giáo phận, tôi sẽ đau lòng, có khi hôm sau tôi bị mất ngủ, vì tôi vẫn là con người với những mong manh của tôi. Cuộc đời nào cũng có những lần sa ngã và đứng lên, cuộc đời của của linh mục cũng có những lúc họ cảm thấy không tốt trong chức vụ, có những thiếu sót cảm xúc, họ phải đối diện với cám dỗ. Chúa xin cuộc sống chúng ta phải nhất quán với những gì chúng ta rao giảng, Ngài kêu gọi chúng ta hãy là chứng nhân tin cậy của Ngài. Cuộc sống khó khăn và giáo dân cần linh mục là tảng đá để tựa vào. Đó là hợp pháp, miễn là chúng ta đừng nghĩ mình là chúa tể dù chúng ta muốn vậy. Trong gia đình, trẻ em có khát vọng như vậy với cha mẹ, cho đến một ngày chúng đụng phải cú sốc và nhận ra cha mẹ mình không hoàn hảo.

Một giám mục đi ra ngoài

Báo Le Dauphiné ngạc nhiên khi thấy giám mục Jean-Marc Eychenne đứng đầu giáo phận Grenoble-Vienne năm 2022, sau 8 năm ở Pamiers. Giáo dân bối rối khi thấy giám mục của họ quá đơn giản: đi phương tiện công cộng, ăn trưa ở nhà hàng nhỏ góc phố, mọi người thân mật gọi giám mục là Jean-Marc. Từ quá trình đào tạo rất cổ điển ở Cộng đồng Thánh Martinô, giám mục giữ một đời sống thần học mà sự vững chắc so được với sự cởi mở của ngài với người khác. Ngài thích hội họa và văn học, các nhà văn tâm linh, các thần học gia vĩ đại, xem nghệ thuật là “thần học” và nghệ sĩ là “người đi tìm Điều tuyệt đối”, Chúa hoạt động vượt ra ngoài những biên giới hữu hình của Giáo hội, Ngài gặp mọi người trên con đường Ê-mau.

Làm sao chúng ta không bị tác động vì cuộc khủng hoảng thiếu ơn gọi linh mục?

Linh mục Christophe Delaigue: Chúng ta cần có hành vi đức tin: Thiên Chúa không bỏ rơi nhưng ban cho chúng ta điều chúng ta cần. Đó là manna trong sa mạc: chúng ta luôn có thể nói chúng ta đói, trước đây chúng ta ăn thịt mỡ ngon hơn, nhưng Chúa ban manna – một từ có nghĩa là “thứ này là gì?”, có nghĩa đây không phải là điều chúng ta mong đợi –  và chúng ta phải sống với nó. Nếu tôi dám dùng cách diễn tả này, tôi sẽ nói linh mục không từ trên trời rơi xuống. Chúng ta cần mảnh đất sinh sôi để có một đời sống tín hữu kitô rạng ngời, để người rửa tội nhận biết và thấy mình nơi người anh em, nơi làm việc và ở tất cả những nơi họ đến. 

Giám mục Jean-Marc Eychenne. Chúng ta hơi theo kiểu lạc giáo Pêlagiô không cần ơn Chúa: chúng ta muốn tự mình “thực hiện” việc cứu rỗi, chúng ta dựa vào sức chúng ta. Với Chúa, không phải mọi việc đều thành công theo kế hoạch đã được hoạch định kỹ càng; Ngài nói với chúng ta: “Hãy đến và trở thành Ta.” Chính nơi mỗi người đã được rửa tội mà Ngài đến để chứng thực Đức Kitô, Con của Ngài. Để mỗi người đã được rửa tội có thể tiếp tục chứng tỏ cho Ngài thấy chúng ta cần thừa tác vụ linh mục. Khi chúng ta nói linh mục là một Chúa Kitô khác, thực tế, chúng ta có thể nói như vậy với mỗi người đã được rửa tội. Đôi khi tôi nghĩ có lẽ chính ngài muốn có tình trạng thiếu ơn gọi, Ngài chờ cho đến khi chúng ta thực sự nhấn mạnh lại sứ mạng làm môn đệ của người đã được rửa tội để phục hồi các linh mục. Và nếu ân sủng rửa tội này phát triển, chắc chắn Ngài sẽ ban các linh mục cho chúng ta.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Các linh mục tại trường rửa chân (Prêtres à l’école du lavement des pieds, Giám mục Jean-Marc Eychenne, nxb. Salvator).

Cảm nhận về cuộc đời của Chân phước Carlo Acutis (18)

Cảm nhận về cuộc đời của Chân phước Carlo Acutis (18)

Y Lan Nhi, lớp 4, trường Nội trú Têrêxa Kontum

Thánh Carlo Acutis là người đặt Bí tích Thánh Thể lên hàng đầu trong đời của anh. Với Carlo, Đức Mẹ là người phụ nữ duy nhất, anh lần chuỗi Mân Côi mỗi ngày, đi xưng tội mỗi tuần một lần. Đặc biệt anh kính mến Thánh Phanxicô Assisi, mùa hè anh thường đến thành phố này. Ước nguyện của anh là được an táng ở đây và khi anh qua đời, cha mẹ đã chôn anh ở đây. Đức Phaxicô nói về Carlo: “Người yêu mến Thánh Thể này đã nắm bắt được nhu cầu của thời đại mình nơi những người yếu đuối nhất. Carlo đã thấy khuôn mặt của Chúa Kitô nơi họ.” Ngài muốn nói đến việc Carlo phục vụ người nghèo trong các bếp súp và người lang thang trên hè phố.

Qua đời năm 15 tuổi vì bệnh ung thư bạch cầu năm 2006, qua cuộc đời của Chân phước Carlo, em quyết tâm noi gương Thánh Carlo Acutis.

Y Lan Nhi, lớp 4, trường Nội trú Têrêxa Kontum

Cảm nhận về cuộc đời của Chân phước Carlo Acutis (20)  

Cảm nhận về cuộc đời của Chân phước Carlo Acutis (20)

Maria Y Nhiêng, lớp 7, trường Nội trú Têrêxa Kontum

Con xin trình bày cảm nghĩ của con về Thánh Carlo Acutis. Carlo Acutis là người bình thường được Chúa Giêsu hài lòng về tất cả những việc Carlo làm đẹp lòng Chúa, từ lúc còn nhỏ Carlo đã siêng năng đi lễ, đi chầu Mình Thánh Chúa. Từ khi rước lễ lần đầu năm lên 7, Carlo không bao giờ bỏ lễ và bỏ chầu, Carlo yêu mến Bí tích Thánh Thể.

Từ 3 tuổi rưỡi, Carlo đã biết vào nhà thờ để chào Chúa Giêsu, khi đi ngang công viên nhà thờ, Carlo hái hoa dâng Đức Mẹ, trong mọi chuyến đi đến bất cứ thành phố nào, Carlo đều xin tìm nhà thờ để đi lễ và chầu Thánh Thể. Từ khi được rước lễ, Carlo thường xuyên xưng tội hàng tuần, thích ở một mình với Chúa Giêsu và tâm sự với Chúa, đó là sức sống của Carlo.

Carlo chết vì căn bệnh bạch cầu năm 2016. 14 năm sau thi thể của Carlo vẫn còn nguyên vẹn. Với cuộc sống tuy ngắn ngủi nhưng Carlo đã làm nhiều việc đẹp lòng Chúa, Carlo giúp các bạn bị bắt nạt ở trường.

Carlo sống cuộc sống bình thường dù Carlo là con một nhà giàu, Carlo yêu mến Chúa và hiếu thảo với cha mẹ. Trong các vị thánh, Carlo là thánh trẻ nhất mà em đã biết. Em muốn được giống Thánh Carlo Acutis, yêu mến Chúa nhiều hơn, thảo kính với cha mẹ.

Carlo là thánh để em noi gương vì Carlo làm nhiều điều đẹp lòng Chúa.

Điều tra về kế hoạch tấn công có thể nhắm vào Đức Phanxicô

Điều tra về kế hoạch tấn công có thể nhắm vào Đức Phanxicô
cath.ch, Ban biên tập, 2024-07-10
Đức Phanxicô cử hành thánh lễ ngoài trời tại quảng trường chính của thành phố cảng Trieste ngày 7 tháng 7-2024
Cảnh sát Ý và các cơ quan mật vụ đang điều tra một cuộc tấn công có thể đã được lên kế hoạch để nhắm vào Đức Phanxicô trong chuyến ngài đi thăm thành phố Trieste ngày 7 tháng 7 năm 2024.
Ngày 9 tháng 7 năm 2024, trích dẫn nguồn tin cảnh sát, kênh truyền hình Ý RAI cho biết, một người đàn ông đã để lại chiếc vali có bánh xe đáng nghi trong một quán bar ở ga Trieste, một ngày trước khi Giáo hoàng đến. Được nhân viên quán báo động, cảnh sát đã can thiệp và thấy một khẩu súng ngắn chứa đạn trong vali có áo quần chưa dùng.
Hãng thông tấn KNA của Đức cho biết, một đơn vị chống khủng bố và lực lượng tình báo sẽ tham gia vào cuộc điều tra.
Đức Phanxicô đã cử hành thánh lễ ngoài trời tại quảng trường chính của thành phố cảng Trieste, phía đông bắc nước Ý.
Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Will Henry 16 tuổi, thành lập công ty “Những chiếc nhẫn của Chúa” để kính mến Đức Mẹ

Will Henry 16 tuổi, thành lập công ty “Những chiếc nhẫn của Chúa” để kính mến Đức Mẹ

fr.zenit.org, Anne van Merris, 2024-07-09

Will Henry là thiếu niên công giáo Mỹ. Bốn năm trước, anh thành lập một công ty nhỏ “Những chiếc nhẫn của Chúa” sản xuất chuỗi Mân Côi để kính mến Đức Mẹ và khuyến khích việc lần chuỗi Mân Côi.

“Doanh nhân” 16 tuổi, con cả trong gia đình có 5 người con, sống ở Hendersonville, Bắc Carolina. Một buổi sáng chúa nhật năm 2021, một người bạn của gia đình cho anh xem “chuỗi tràng hạt đền tạ của người Ireland”, có 10 hạt được người công giáo Ai-len bí mật dùng trong các cuộc đàn áp ở thế kỷ 17 và 18.

Ngay lập tức thiết kế chuỗi tràng hạt và ý nghĩa của nó đã cuốn hút cậu bé 12 tuổi. Khi người bạn ngoài ba mươi tuổi của gia đình cho biết ông không có thì giờ để đưa sản phẩm của mình ra thị trường, Will nói: “Được, để con làm.” Được gia đình giúp đỡ và giỏi máy tính, anh cho ra đời “Những chiếc nhẫn của Chúa”.

Chuỗi tràng hạt được làm bằng hạt ngọc bằng bạc, kim loại mạ và thép không gỉ để tránh bị vỡ. Anh nói với hãng tin National Catholic Register: “Với tôi, chất lượng chuỗi Mân Côi rất quan trọng, vì tôi tin chúng ta phải rất cẩn thận về những gì chúng ta xin Chúa, thể hiện lòng tôn trọng của chúng ta với Đấng Tạo Hóa.”

Chuỗi tràng hạt cổ điển (trái) và chuỗi tràng hạt Ailen (phải) được Will và gia đình làm bằng tay © ncregister.com

Sản xuất bằng tay, anh cần sự trợ giúp của các em, đặc biệt em trai Walker 13 tuổi, em hỗ trợ anh ngay từ ngày đầu thành lập công ty. Tùy theo mùa, hai anh em làm và giao hàng trăm Chuỗi Mân Côi Đền tạ và Chuỗi Mân Côi Cổ điển mỗi tuần.

Will viết và đánh dấu trên bản đồ những câu chuyện về các thánh đã truyền bá lòng kính mến kinh Mân Côi: “Điều quan trọng cho thời buổi chúng ta là được ở gần Mẹ Maria, Mẹ Thiên Chúa.”

Marta An Nguyễn dịch

Bài mới nhất