Home Blog Page 192

Lạm dụng trong Giáo hội: “Giải cấu trúc hệ thống kiểm soát để lấy lại quyền tự chủ về tư tưởng”

Lạm dụng trong Giáo hội: “Giải cấu trúc hệ thống kiểm soát để lấy lại quyền tự chủ về tư tưởng”

la-croix.com, Capucine Licoys, 2024-05-07

Bác sĩ Isabelle Chartier-Siben, nhà nghiên cứu về các nạn nhân và chủ tịch hiệp hội “Có nghĩa là” (C’est-à-dire) chuyên giúp đỡ các nạn nhân bị lạm dụng, đặc biệt trong Giáo hội, bà đã làm việc ba mươi năm trong nghề. Bà kể lại kinh nghiệm chăm sóc những người đã rời bỏ các cộng đồng lệch lạc.

Rất nhiều cựu tu sĩ bị lạm dụng mô tả ảnh hưởng của những lệch lạc vẫn còn tồn tại sau khi họ rời bỏ cộng đồng. Cơ chế này hoạt động như thế nào?

Isabelle Chartier-Siben: Khi một tu sĩ ra đi do ơn gọi của họ đã thay đổi, họ phải điều chỉnh cuộc sống để được bình thường. Đây là giai đoạn đôi khi đau đớn nhưng có thể vượt lên được. Trong các cộng đồng lệch lạc, một cách nào đó bề ngoài của họ có nét “hoang tưởng”, bị cho là nguy hiểm, ngoan cố và không có khả năng hiểu được mối quan hệ đặc quyền của họ với Chúa. Cuối cùng, nạn nhân bị thuyết phục về tính ưu việt của ơn gọi của họ và của cộng đoàn họ.

Dần dần họ sẽ phóng chiếu khả năng phòng vệ tâm linh của họ lên nhóm. Họ bắt đầu có mối quan hệ thân thiết với các thành viên khác mà không nhận ra mình đang từ bỏ danh tính của chính mình để bị vướng vào những suy nghĩ lệch lạc. Họ buộc phải đi ra. Ngay khi đi ra, họ thường bị khép kín trong logic bị khống chế nội tâm, khó để có thể thoát ra một mình.

Khi lần đầu tiên bà gặp một bệnh nhân bị một hình thức lạm dụng nào đó, điều khẩn cấp đầu tiên là gì?

Trong lần gặp đầu tiên, nạn nhân của lạm dụng – dù là tâm lý, tinh thần hay thể chất – đều thấy mình ở trong trạng thái vô cùng bối rối. Họ có thể đến hiệp hội và nói chuyện nhưng không phân biệt được tình trạng họ không hiểu những gì họ đã bị và những lạm dụng họ phải chịu đựng trong những năm qua.

Vì thế, điều cần thiết là nạn nhân phải nhận thức được trải nghiệm đau thương của họ. Nhà trị liệu để họ kể lại câu chuyện, nói chung là hỗn loạn, thỉnh thoảng can thiệp để họ cảm thấy được giúp đỡ. Hết buổi này đến buổi khác, bệnh nhân chìm đắm trong những câu nói vô nghĩa huyền bí-nhừa nhựa có thể bắt đầu giải cấu trúc hệ thống khống chế, cuối cùng họ lấy lại được quyền tự chủ trong suy nghĩ.

Một khi họ đã có nhận thức, làm thế nào giúp họ làm lại cuộc đời?

Khi một người đã nắm lại được thực tế, công việc nghiên cứu chuyên sâu về cảm xúc phải được thực hiện, giống với công việc chúng tôi phải làm với các nạn nhân của các cuộc tấn công. Cả hai loại bệnh nhân đều trải qua những cơn ác mộng tái diễn và những cảm giác hồi tưởng – họ sống lại nỗi lo lắng giống hệt như những khoảnh khắc đau thương họ đã chịu. Chúng ta phải bắt đầu từ những cảm xúc thường ngày này, truy tìm nguồn gốc của chúng và tìm ra yếu tố “kích hoạt”. Có thể cựu tu sĩ sẽ bị suy sụp khi đứng trước lời nhận xét của cấp trên, không nhất thiết phải liên quan đến việc lạm dụng quyền lực mà họ gánh chịu. Trong những khoảnh khắc tắc nghẽn của cuộc sống hàng ngày, chúng ta nhận ra tư duy tự động vẫn còn bị khống chế. Những cuộc đối đầu bạo lực với hiện thực này phải được mổ xẻ để xoa dịu sự xâm nhập của quá khứ vào hiện tại. Khi đó, một tia sáng của cuộc sống có thể nảy sinh.

Trong giai đoạn thứ hai này, tôi đã nắm vấn đề. Tôi vừa phải bảo đảm bệnh nhân của tôi không tự ngăn cản mình trong việc phủ nhận, vừa bảo đảm họ cũng không tự nhốt họ vào tình trạng nạn nhân. Trong mỗi buổi thảo luận, cần mở ra câu chuyện về nạn lạm dụng, đồng thời nhường chỗ cho cuộc sống hàng ngày.  Đôi khi họ phàn nàn về điều này điều kia, nhưng nhường chỗ cho những vấn đề hàng ngày giúp chúng ta tiến về phía trước và củng cố một môi trường sống bình thường vẫn còn mong manh.

Marta An Nguyễn dịch

Những người mê tín, họ tin gì?

Những người mê tín, họ tin gì?

la-croix.com, Jean-Pierre Rioux, 2024-05-15

Nhà sử học về thực hành tôn giáo và nhà ngôn ngữ học Philippe Martin đặt câu hỏi về từ “mê tín” và phân tích vai trò của mê tín trong lịch sử, từ thế kỷ 15 đến ngày nay trong quyển sách “Mê tín”: Câu chuyện mê tín (Superstition: histoire d’un mot. Philippe Martin. Nxb. Fayard)

Vào thời kỳ Khai sáng, Casanova tuyên bố: “Mê tín đã ngăn để tôi không nghe lý trí, mê tín đơn giản là vũ khí của kẻ ngu ngốc.” Mê tín theo cách này hoàn toàn trái ngược với triết lý của triết gia Emmanuel Kant, người cùng thời với ông, Triết gia Kant cho rằng lý trí luôn chiến thắng. Vì thế quyển sách này sẽ làm hài lòng những người đơn giản cũng như những người thành thạo.

Vì Philippe Martin là giáo sư tại Lyon 2, nhà sử học về các sinh hoạt tôn giáo, ông hiểu vấn đề theo ngôn ngữ học giữa những khái niệm đã có từ thế kỷ 16 ở châu Âu: “tôn giáo bình dân, giáo phái, phù thủy…” Và ông cố gắng mô tả càng sát càng tốt vai trò của mê tín trong lịch sử nói chung, từ văn phòng triết gia đến ngôi nhà tranh của nông dân, từ thầy lang Franche-Comté đến thầy phù thủy châu Phi hay các quan lại Trung Quốc.

Tác giả theo sát nhất có thể các cuộc thảo luận của các nhà quan sát và thẩm phán “từ bên ngoài”, họ chưa bao giờ có thể đưa ra một định nghĩa đồng thuận và duy nhất về mê tín. Tính độc đáo của cuộc thảo luận là xem lại các nguồn gốc bằng cách đặt mình “từ bên trong”: về phía các nạn nhân, tất cả những cá nhân mỏng manh ít hòa nhập vào một cộng đồng.

Đứng về phía các nạn nhân

Đầu tiên, ông lưu ý, những người mê tín sống ở mọi nơi, dưới sự giám sát chặt chẽ của các Giáo hội, của những nhà điều tra, thẩm phán và các thế lực chính trị, những người cho rằng niềm tin, nghi thức và cách thực hành của họ là trái ngược với lẽ thường và họ xem thường những người này. Đó là vì dưới con mắt của các công tố viên, người mê tín đã đánh mất ý thức về lợi ích chung khi tin rằng vũ trụ bị ám ảnh và bị trao cho sự bí ẩn, hỗn loạn, cơ hội, sự xoay vần của số phận dưới con mắt độc ác, có thể tấn công bất ngờ, mục nát và hủy hoại mọi sự sống.

Sau thế kỷ 18, vào thời điểm các cuộc cách mạng chính trị và kinh tế xã hội hiện đại chinh phục thế giới từ Tây Âu, những người mê tín không chấp nhận mình bị cho là nhân chứng xấu xa của một thời khác, những kẻ lệch lạc lý trí, những kẻ cản trở sự tiến bộ hay kẻ thù của sự giải phóng của con người: những người bị cho là những người theo chủ nghĩa ngu dân này đã mắc kẹt vào sự mê tín của họ, họ chống tiến bộ, họ thường bị mất tinh thần, sợ hãi khi đối diện với một thế giới mới. Đây là mê tín được cách mạng hóa, có lẽ họ đang chờ đợi một sự phát triển mới.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Làm sao phân biệt được điều siêu nhiên với những chuyện lừa đảo, ảo tưởng hay ma quỷ?

John, 11 tuổi, tay trống của Chúa

John, 11 tuổi, tay trống của Chúa

John Miles, 11 tuổi.

fr.aleteia.org, Ban biên tập Aleteia, 2024-05-14

John Miles Brockman mới 11 tuổi nhưng tài không đợi tuổi. Em bé người Mỹ, theo đạo tin lành và với chiếc trống của em, em vinh danh Chúa trong các buổi ca ngợi Chúa. Trang TikTok của em có 340.000 người theo dõi, tài đánh trống của em lan nhanh trên mạng xã hội.

Tuy em mới 11 tuổi nhưng John đã có đủ yếu tố để thành một Phil Collins tương lai và quyết tâm dùng tài năng của mình để phục vụ Chúa. Em viết trên tài khoản Instagram: “Con yêu Chúa Giêsu, con yêu gia đình và yêu chiếc trống của con.”

Qua tiếng trống, em là ngôi sao trên mạng xã hội. Thần đồng nhỏ bé này có 260.000 người theo dõi trên Instagram và 340.000 người trên TikTok. Video đầu tiên của em đăng trên TikTok tháng 12 năm 2022 có không dưới 48 triệu lượt xem.

 Ca ngợi Chúa với tiếng trống

Hai tuổi em đã có chiếc trống đầu tiên. Em phát triển năng khiếu bẩm sinh trước khi gia nhập nhóm thờ phượng Creative Church năm 10 tuổi. Trong mỗi video của em, em đều chơi trống với một mục đích: ca ngợi Chúa. Em viết trên Instagram: “Con là tay trống thờ phượng, con thích đánh trống cho Chúa và phục vụ nhà thờ của con.” Được cộng đồng khuyến khích, em ngày càng có nhiều người ‘thích’. Em nghĩ em được Chúa Thánh Thần soi sáng, em tiếp tục truyền giáo qua âm nhạc, qua các câu trích trong Thánh vịnh và Kinh thánh.

Trang Instagram của John:

https://www.instagram.com/johnmilesbrockman/?utm_source=ig_embed&ig_rid=348ad9c9-156c-4f3a-a03c-2edc6f1095a9

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Khăn Liệm Thánh Turin là tấm khăn đã liệm Chúa Giêsu tối Ngài chịu chết, 3 tháng 4 năm 33

Khăn Liệm Thánh Turin là tấm khăn đã liệm Chúa Giêsu tối Ngài chịu chết, 3 tháng 4 năm 33

Media Libre Investigation, 2024-05-13

Công trình khoa học mới nhất không chỉ quét sạch những dị thường và củng cố khả năng tương ứng với lịch sử, lại còn dứt khoát hơn vì khoa học vẫn không giải thích được những hiện tượng khác nhau được quan sát trên Tấm Khăn Liệm Thánh, vì thế đây là một phép lạ.

Làm thế nào chúng ta có thể giải thích sự đảo ngược màu sắc kỳ lạ? Năm 1898, hiệp sĩ Turin Secondo Pia lần đầu tiên chụp tấm khăn liệm và ngạc nhiên thấy âm bản trong tấm phim bạc của ông cho thấy một hình ảnh khác thường: đen trở thành trắng và trắng trở thành đen.

Làm thế nào chúng ta có thể giải thích bản chất ba chiều của hình ảnh? Giữa năm 1973 và 1976, ông Paul Gatineau người Pháp và các ông Jackson và Mottern người Mỹ đã giải thích cường độ của hình ảnh tỷ lệ nghịch với khoảng cách giữa cơ thể và vải lanh. Một điều chưa từng thấy. Làm thế nào chúng ta có thể giải thích việc không có dấu vết phân hủy trên thi thể? Gợi ý rằng thi thể không ở trong tấm vải liệm quá 36 giờ. Làm thế nào có thể giải thích hình dạng hoàn hảo của cục máu đông? Không thể hiểu một cách hợp lý, làm thế nào thi thể có thể thoát ra ngoài mà không để lại dấu vết dù là nhỏ nhất. Làm thế nào giải thích mặt bụng và mặt lưng có cùng mật độ như nhau? Như thể, và đây là lời giải thích hợp lý nhất, cơ thể đang ở trạng thái không trọng lượng. Làm thế nào có thể giải thích sự hiện diện của dây chằng tay, răng và xương mặt trên các hình ảnh phân cực? Như thể tấm vải liệm bị chùng xuống đã quét qua cơ thể nên trở nên trong suốt.

Làm thế nào chúng ta có thể giải thích chính sự hình thành hình ảnh của cơ thể được tiết lộ? Bởi vì các nhà khoa học hoàn toàn không có khả năng tái tạo lại một cách giống hệt nhau. Đây là lý do vì sao một số người nói đến “tia sáng phục sinh” được hiểu như một dạng trang trí ánh sáng đi qua và sau đó thấm vào các mô và có thể tương ứng.

Hơn nữa, dựa trên những phát hiện đã được chứng minh của bác sĩ Pierre Barbet của bệnh viện Thánh Giuse ở Paris từ những năm 1930, có những yếu tố đáng kinh ngạc phù hợp với những yếu tố trong Cuộc Khổ nạn của Chúa Kitô trong Kinh thánh:

– bị đánh roi

– bị đánh 120 đòn gọi là roi, có hai quai kết thúc bằng hai quả bóng nhỏ nối với nhau như một quả tạ

– patibulum, thanh ngang của thánh giá mang trên lưng

– đinh đóng vào cổ tay chứ không vào lòng bàn tay

– ngọn thương đâm vào sườn phải là ngọn thương lá dẹt, v.v.

Và không quên những “bóng ma chữ viết” bí ẩn dọc theo khuôn mặt (NAZARENU, Nazarene, INNECE) được kỹ sư người Pháp André Marion của Viện Quang học Orsay phát hiện và rất phù hợp với phần còn lại của công thức án tử hình do người la-mã chép lại: Ngươi sẽ chết, “In necem ibis”.

Ngay cả việc xác định niên đại cũng không còn là vấn đề khó khăn: nhà hóa học Raymond Rogers đã chứng minh mẫu vải ban đầu có niên đại từ năm 1260-1390 sau Công nguyên, đã phải nghiêm túc sửa bằng cách chèn các sợi bông, làm sai lệch kết quả.

Sau đó, tháng 4 năm 2022, Giáo sư Liberato de Caro, từ Viện Tinh thể học Bari đã dùng kỹ thuật xác định niên đại mới gọi là “tán xạ tia X góc rộng” (Sáp) chứng minh tấm khăn liệm có cấu trúc rất gần với cấu trúc của một mẫu vải lanh được tìm thấy trong tàn tích Masada, thành trì của người do thái bị thất thủ năm 73, do đó có thể xác định niên đại là thế kỷ 1 sau Công nguyên.

Rất nhiều yếu tố vật chất xuyên qua bức màn bí ẩn và dường như hòa giải khoa học với Thiên Chúa.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Bác sĩ pháp y giải thích các nguyên nhân đưa đến cái chết của Chúa Kitô: “Ngài cực kỳ đau đớn”

“Minh triết kitô giáo” phải cung cấp thông tin cho trí tuệ nhân tạo

“Minh triết kitô giáo” phải cung cấp thông tin cho trí tuệ nhân tạo

Đức Phanxicô trong buổi gặp các nhà thần học tại Vatican ngày 10 tháng 5-2024 

cath.ch, I.Media, 2024-05-12

Đức Phanxicô kêu gọi khai sáng việc dùng trí tuệ nhân tạo qua “minh triết kitô giáo”. Tiếp các đại biểu từ Mạng lưới các Hiệp hội Thần học Công giáo Quốc tế ngày 10 tháng 5 năm 2024, ngài đã có bài phát biểu nhưng bài phát biểu này chưa được phát. Sáng hôm đó ngài có chín buổi gặp.

Trong văn bản được đưa ra cho các đại biểu Mạng lưới Hiệp hội Thần học Công giáo Quốc tế, và được công bố, ngài bảo đảm “chúng ta cần thần học” để đáp ứng những thách thức do tiến bộ công nghệ và khoa học đặt ra. Đặc biệt đề cập đến trí tuệ nhân tạo (AI), ngài khuyến khích nghiên cứu “để hiểu điều gì là con người, điều gì xứng đáng với con người, điều gì ở con người là không thể giản lược được”.

Ngài khẳng định: “Thần học phải có khả năng đồng hành với các ngành khoa học và mọi kiến thức phê phán, đưa ra các đóng góp về mặt trí tuệ của riêng mình. Thần học ‘lắng nghe’ những khám phá về kiến thức khác để đào sâu các giáo lý đức tin, đồng thời cống hiến minh triết kitô giáo cho sự phát triển nhân bản của các khoa học”.

Sự phát triển của AI, mối quan tâm của Đức Phanxicô

Sự phát triển nhanh chóng của trí tuệ nhân tạo là một trong những mối quan tâm của Tòa Thánh. Gần đây Đức Phanxicô đã dành một số thông điệp – kể cả thông điệp Ngày Hòa bình Thế giới 1 tháng 1 – cho chủ đề này. Trong thông điệp nhân Ngày Truyền thông Thế giới lần thứ 58, ngài cảnh báo về “bóng ma của một chế độ nô lệ mới” do các thuật toán áp đặt.

Đức Phanxicô dự kiến sẽ tham dự hội nghị thượng đỉnh G7 tổ chức tại Bari, nước Ý từ ngày 13 đến 15 tháng 6, đặc biệt ngài phát biểu trong một phiên họp dành cho trí tuệ nhân tạo. Kể từ năm 2020, Giáo hoàng Học viện về Sự sống đã thúc đẩy Lời kêu gọi Rôma về đạo đức của trí tuệ nhân tạo, một tài liệu ủng hộ sự phát triển công nghệ để ngày càng minh bạch hơn, toàn diện hơn, có lợi cho xã hội và có trách nhiệm hơn.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Các Phúc Âm giúp tôi sống

Các Phúc Âm giúp tôi sống

Được học Phúc Âm từ thuở bé, đi xem lễ hàng tuần được nghe Phúc Âm, các bài Phúc Âm đã để lại gì trong lòng tôi, tôi đã đem áp dụng như thế nào trong cuộc đời. Với tôi nổi trội hơn hết là năm bài học:

– Kiên nhẫn – tha thứ

– Dung thứ

– Biết ơn

– Nguy hiểm gây nên bởi của cải

– Làm chủ

1- Kiên nhẫn

“Vậy ông có muốn chúng tôi nhặt ngay đi không?” Ông nói: “Không! Lỡ khi nhặt cỏ lùng, các anh lại nhổ lúa cả rễ một thể. Hãy cứ để chúng mọc lên cả hai cho đến mùa gặt. Vào buổi gặt hái, tôi sẽ bảo thợ gặt: “Các anh hãy nhặt cỏ lùng trước, bó lại thành bó để thiêu đi; còn lúa, các anh hãy thu vào lẫm của tôi”. Mt 13: 24-43

Rất nhiều lần tôi chỉ muốn vạch người anh em ngay lập tức, nhưng nhớ lại dụ ngôn này, tôi kiên nhẫn chờ. Chờ lâu cũng làm mình quên đi mục đích vạch ban đầu, rồi thì dần dần cũng tha thứ được. Với lại khi chưa rõ manh ý của người anh em thì cũng không thể vạch lỗi được, và đến khi cỏ lùng mọc lên cao rồi thì cơn giận ban đầu đã nguội, thêm nữa lúc đó cỏ lùng sẽ tự loại, tôi chẳng phải tốn công.

Và tôi đã được Chúa tha rất nhiều, tội tôi làm không ai biết, không ai vạch, tội của người, họ vừa manh nha là tôi biết ngay, quy kết ngay, nên khi gặp trường hợp này, tôi nhớ đến dụ ngôn cỏ lùng, dụ ngôn giúp tôi thoát hiểm trong nhiều trường hợp!

2- Dung thứ:

«Nhà vua vừa tính sổ, thì người ta điệu đến một người nợ một vạn nén vàng. Y không có gì để trả nên vua ra lịnh bán y và vợ con sản nghiệp thay thảy để trả nợ. Vậy người bầy tôi phục xuống đất bái lạy: “Xin Ngài khoan hồng cho, thần sẽ trả hết”. Vua chạnh lòng thương, thả về và tha nợ. Đi ra, ông ấy gặp một người bạn đồng liêu mắc nợ một trăm đồng, y liền bóp cổ chận họng: “Nợ đâu, trả đây!” Người bạn nài xin: “Xin ông khoan hồng cho, tôi sẽ trả!”. Nhưng y không chịu, lại đi bỏ tù cho đến khi trả nợ xong. Các bạn của họ thấy vậy đến trình với vua, vua cho triệu y đến: “Tôi tớ bất lương, ta đã tha bổng cho ngươi, chỉ vì ngươi đã nài xin ta! Há ngươi không thương xót bạn đồng liêu sao, như chính ta đã thương xót ngươi? Thịnh nộ, vua giao y cho lý hình cho đến khi nào y trả xong nợ. Cũng vậy Cha Ta, Đấng ngự trên trời, sẽ xử với các ngươi, nếu các ngươi mỗi người không thật lòng tha cho anh em mình”. (Lc 16: 20)

Dụ ngôn này là dụ ngôn tôi suy nghĩ và áp dụng mỗi ngày, trong gia đình, ở nơi làm việc. Đời người không ai là không có thảm kịch, thảm kịch tày trời nào rồi cũng vượt thoát, nếu không vượt thoát thì đâu còn ngồi đây! Vượt thoát xong, hú vía, tự nhủ lòng sẽ tu tỉnh, sẽ đền tạ nhưng rồi bất cứ hành động nhỏ nhặt nào của người anh em là tôi nổi giận, chỉ muốn phản ứng ngay lập tức.

Dụ ngôn này là phút hồi tâm của tôi mỗi ngày. Tôi nợ Chúa từ sức khỏe, của cải, gia đình nhưng ai mắc nợ tôi điều gì, tôi muốn họ phải trả ngay, đền ngay, lắm khi tôi hành động mà quên sờ gáy.

3- Nguy hiểm gây nên bởi của cải

Ngươi biết các giới răn: Chớ ngoại tình, chớ giết người, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, hãy thảo kính cha mẹ ngươi”. Người ấy nói: “Mọi điều đó tôi đã giữ từ thuở bé”. Nghe vậy Đức Giêsu bảo người ấy: “Ngươi chỉ còn thiếu một điều: “Ngươi hãy bán tất cả những gì ngươi có mà phân phát cho kẻ khó, và ngươi sẽ có một kho tàng trên trời, đoạn hãy đến theo Ta”. Nghe thế, người ấy rất đỗi buồn rầu, vì giàu có quá đỗi. (Mt 19:21)

Với tôi, đây là nét lãng mạn nhất của Phúc Âm và thường những gì lãng mạn nhất thì khó thực hiện nhất, làm cho đến cùng, sống tận cùng cái lãng mạn của mình là điều không phải dễ. Chỉ có những thánh lớn, những người biết mục đích đời mình là gì mới có thể thực hiện được. Ai cũng mơ có một ngày mình sẽ thanh thản bán hết, buông hết, vui sống một đời phục vụ nhưng biết đến bao giờ giấc mơ đẹp này mới được thực hịên.

Đọc đoạn Phúc Âm này làm tôi liên tưởng đến đoạn bông huệ ngoài đồng mặc áo đẹp nhất, chim sẽ trên trời không thiếu thức ăn nhưng tôi vẫn sợ cái ngày hoạn nạn đến cho gia đình, ai lo thuốc men, ai lo cơm áo. Sợ như thế tôi quên đi người anh em bên cạnh đang thiếu cơm áo thật, đang đau đớn vì bệnh tật.

Vì thế, với tôi, quá là lãng mạn để bỏ hết mà theo Chúa.

4- Biết ơn

Trên đường lên Giêrusalem, Đức Giêsu đi qua biên giới giữa hai miền Samaria và Galilê. Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đến gặp Người. Họ dừng lại đằng xa và kêu lớn tiếng: “Lạy Thầy Giêsu, xin dủ lòng thương chúng tôi!”  Thấy vậy, Đức Giêsu bảo họ: “Hãy đi trình diện với các tư tế”. Đang khi đi thì họ đã được sạch. Một người trong họ, thấy được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. Anh sấp mình dưới chân Đức Giêsu tạ ơn. Anh lại là người Samari. Đức Giêsu nói: “Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?” Rồi Người nói với anh: “Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh”. Lc 17: 11-19

Lòng biết ơn là một cái gì rất khó hiểu. Khi thọ ơn ai, ngay lập tức mình muốn suốt đời phục vụ họ cũng không xứng. Nhưng một thời gian sau thì quên mong muốn này.

Sách vở đã phân tích rất nhiều về chuyện này, nhìn dưới nhiều khía cạnh vì sao con người không biết ơn cho đủ, nhất là biết ơn cha mẹ. Có một cái gì mình không thể nào tha thứ được, để không thể nào biết ơn… Và vì không biết ơn nên khó làm chủ được đời mình!

5- Làm chủ

– Người phụ nữ thống hối và biết ơn: Có người Biệt Phái kia mời Ngài tới dùng bữa với mình. Ngài vào nhà người Biệt phái, và lên giường ăn. Và này: một phụ nữ, một người tội lỗi trong châu thành. Biết Ngài dùng bữa tại nhà người Biệt Phái, bà xách theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. Đứng phía sau chân Ngài, bà khóc nức nỡ, sa nước mắt ướt đẫm chân Ngài. Xõa tóc trên đầu, bà cố lau sạch. Và tha thiết hôn chân Ngài và xức dầu thơm. Mt: 26-7

– Người phụ nữ bị băng huyết: Có một phụ nữ bị mất máu từ mười hai năm, gia tư bao nhiêu cúng cho các thầy thuốc, mà không ai có tài chữa nổi, bà tiến lại đàng sau, mà rờ tua áo choàng của Ngài; và lập tức máu chảy đã cầm lại. Và Đức Giêsu nói: “Ai rờ đến Ta?” Ai nấy đều chối cả, Phêrô mới nói: “Thưa Thầy, dân chúng dồn dập lại chen phải Thầy đó!” Nhưng Đức Giêsu nói: “Có kẻ rờ đến Ta, vì Ta biết có sức nhiệm từ trong Ta đã xuất ra”. Thấy mình không ẩn trốn được, người phụ nữ run rẩy đến sấp mình lạy Ngài, thú ra trước mặt toàn dân vì lý do gì mình đã rờ đến Ngài, và làm sao lập tức mình đã được lành. Còn Ngài thì nói với bà: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con, hãy đi bằng yên!” Lc 8: 43-44 

– Người Samari nhân hậu: Một người Samari nọ, nhân đi qua đường, cũng đến nơi ấy, thấy thế thì chạnh lòng thương, tiến lại mà ràng buộc thương tích người ấy, sau khi đã đổ dầu và rượu; đoạn vực người ấy lên lừa của mình mà đưa đến quán trọ, và săn sóc người ấy. Sáng hôm sau, rút hai quan tiền, ông trao cho chủ quán mà bảo: “Ông hãy săn sóc người ấy, và phải tiêu pha gì thêm, thì chính tôi, vòng về, tôi sẽ trả ông”. Ga 4: 7-31

– Người mù thành Giêricô: Ngài đã đến gần Giêricô; có người mù nọ đang ngồi ăn xin ở vệ đàng. Nghe có đông người đi ngang qua, anh dò hỏi biết Giêsu Nazaret đang đi ngang qua. Và anh la lên: “Giêsu, con Đavit, xin thương xót tôi!” Những kẻ đi trước quát bảo anh im đi, nhưng anh càng kêu hơn nữa: “Lạy Con Đavit, xin thương xót tôi!” Dừng lại, Đức Giêsu truyền dẫn anh đến với Ngài. Anh lại gần, thì Ngài hỏi: “Ngươi muốn Ta làm gì cho ngươi?” Anh đáp lại: “Lạy Ngài, xin cho tôi thấy được!” Đức Giêsu bảo anh: “Ngươi hãy được thấy, lòng tin của ngươi đã cứu chữa ngươi”. Và tức thì anh đã thấy được, và anh đi theo Ngài mà tôn vinh Thiên Chúa. Lc 18: 35-43

– Người cha nhân hậu: Anh ta còn ở đàng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để. Bây giờ người con nói rằng: “Thưa cha, con thật đắc tội với trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa.” Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: “Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con dê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! Vì con ta đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay đã tìm thấy.” Và họ bắt đầu ăn mừng. Lc 15: 11-32

– Phục vụ trong khiêm tốn: Có ai trong các con có người đầy tớ cày ruộng hay chăn cừu, khi người đầy tớ đi làm về lại nói: “Mau lại đây ngồi xuống ăn cơm.” Họ sẽ nói: “Xắn áo lên, dọn bàn cho ta ăn tối, rồi hẵn ăn uống sau.”  Chẳng lẽ ông chủ lại biết ơn đầy tớ, vì nó đã làm theo lịnh mình? Các con cũng vậy, khi đã làm mọi điều truyền dạy cho các con rồi, hãy nói: “Chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, không làm gì hơn là phận sự phải làm”. Lc 17: 7-10

Với tôi, bài học lớn nhất rút ra từ Phúc Âm là tinh thần làm chủ, là chủ động trong các công việc của mình. Từ các phép lạ chữa lành, người bệnh đến xin Chúa Giêsu chữa bệnh, không ngồi buông tay, đến dụ ngôn người cha nhân hậu, người cha chủ động đón con vào lòng, lấy áo đẹp cho con mặc, tổ chức tiệc mừng con, không chờ con phải van xin và cuối cùng là người đầy tớ vui vẻ phục vụ.

Vui vẻ phục vụ giúp mình đỡ bị hẫng trong cuộc sống. Đằng nào mình cũng không đổi được số phận, bằng chi vui vẻ làm để còn vui vẻ sống.

Thêm một lần nữa, thái độ này cũng là một thái độ mang tính lãng mạn. Nghèo nhưng vui.

Ai làm chủ đều lo lắng cho công việc của mình, đều vui vẻ tiếp khách, đều làm việc không than van, không hề nệ nhọc. Người chủ nào cũng muốn có nhân viên có tinh thần làm chủ. Không có tinh thần này, các nhân viên sẽ nệ hà, sẽ cành nanh, sẽ… sinh ra lắm chuyện nhức đầu với nhau. Vì thế sống trong xã hội phải có luật, có khuôn thước, dĩ nhiên chuyện gì cũng có mặt tích cực và mặt tiêu cực; luật và khuôn thước sẽ có nguy cơ làm giảm đi tính sáng tạo. Có tinh thần làm chủ là có tinh thần trách nhiệm cao, mở cho con người nhiều đường đi thoáng rộng và sẽ giúp sống vui vẻ.

Nhưng để có thái độ làm chủ thì không phải dễ. Triết gia Épictète thời cổ đại phân biệt cái gì thuộc về mình, cái gì không thuộc về mình. Cái gì thuộc về mình là những gì của riêng mình: ý kiến, ước muốn, khuynh hướng, thương ghét…; cái gì không thuộc về mình là sức khỏe, của cải, danh vọng… Nếu mình lệ thuộc vào những gì không thuộc về mình thì mình sẽ không có tinh thần làm chủ, vì mình đã để những gì không thuộc về mình làm chủ mình!

Phải đọc Phúc Âm, phải thấm nhuần tinh thần Phúc Âm mới có tinh thần làm chủ sao? Tôi không biết, nhưng riêng tôi, nếu tôi không được đọc, không miệt mài suy nghĩ về những câu chuyện này thì tôi sẽ sống vô tư, ai sao mình vậy!

Làm chủ, một trách nhiệm nặng nề nhưng giúp tôi vui sống, giúp tôi tiết chế được nhiều tật xấu như tị nạnh, kể công, lười biếng…

Bởi vì, đến một lúc nào đó trên đường đời khi phải lo sinh kế, lo đối đầu với gia đình cha mẹ hai bên, chồng con, đồng nghiệp, bạn bè… thảy thảy đều là những cuộc chiến to có, nhỏ có, vui có, buồn có mà về lâu về dài nó làm cho mình mỏi mệt không thiết sống, cọng thêm một tinh thần nô lệ nữa thì làm sao mà sống!

Không có cái dại nào lớn hơn cái dại này, vì thế, trong mọi trạng huống, tôi quyết định tôi phải làm chủ cuộc sống.

Để trước hết cứu tôi.

Và Phúc Âm đã cứu tôi như thế đấy!

Marta An Nguyễn

Hướng dẫn thực tế của Vatican để nhận ơn toàn xá năm 2025

Hướng dẫn thực tế của Vatican để nhận ơn toàn xá năm 2025

Ngày thứ hai 13 tháng 5, Vatican công bố các điều kiện để nhận  ơn toàn xá nhân dịp Năm Thánh 2025.

la-croix.com, Loup Besmond de Senneville, Rôma, 2024-05-13

Một giáo dân thắp nến trong Nhà thờ Mẹ Thiên Chúa, ở Steparnakert ở Nagorno-Karabakh, ngày 5 tháng 1 năm 2021. Chris Huby / Le Pictorium / Maxppp

Một vài ngày sau khi công bố văn bản chính thức phát động Năm Thánh 2025, ngày thứ hai 13 tháng 5, Vatican công bố các điều kiện để nhận ơn toàn xá, theo đó, ai dự Năm Thánh sẽ được khỏi tất cả những gì còn sót lại của hậu quả tội lỗi.

Nói chung, việc nhận ơn toàn xá phải tuân theo các điều kiện cụ thể.

Hành hương và làm việc bác ái

Trước hết, hành hương đến một trong bốn vương cung thánh đường lớn của Rôma, Đền thờ Thánh Phêrô ở Rôma, Thánh Gioan John Lateran, đền thờ Đức Bà Cả và đền thờ Thánh Phaolô bên ngoài các bức tường. Ơn toàn xá cũng được ban tại một trong ba vương cung thánh đường của Đất Thánh và tất cả các thánh đường của tất cả các giáo phận trên thế giới. Sắc lệnh của Vatican thông báo, giáo dân phải sốt sắng dự thánh lễ, dự các nghi thức phục vụ khác như đi Đàng Thánh Giá, lần hạt Mân Côi hoặc rửa tội hay xức dầu cho người bệnh. Đi hành hương đến một “nơi thánh” để chầu và suy niệm Thánh Thể, kết thúc đọc Kinh Lạy Cha, Kinh Tin Kính và lời cầu nguyện với Mẹ Maria.

Các thánh đường có thể là các vương cung thánh đường ở Rôma, Assisi, Loreto, Pompei, Pađua và tất cả các nhà thờ chính tòa, hay bất cứ nhà thờ nào được Hội đồng Giám mục từng quốc gia chọn.

Giáo dân làm các việc của lòng thương xót và bác ái cũng nhận được ơn toàn xá, tài liệu Rôma viết: “Theo gương và điều răn của Chúa Kitô, các tín hữu được mời gọi làm việc bác ái và lòng thương xót, đặc biệt đối với những người cần đến. Thăm viếng những người gặp khó khăn, bệnh tật, tù nhân, người già neo đơn, người khuyết tật… hoặc giúp tiền cho người nghèo.”

Các linh mục được kêu gọi có tinh thần quảng đại, giải tội cho giáo dân, chứng minh lòng thương xót của Thiên Chúa là vô hạn.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Ngày nay thông điệp Fatima phù hợp hơn bao giờ hết

Ngày nay thông điệp Fatima phù hợp hơn bao giờ hết

Ngày thứ hai 13 tháng 5, Giáo hội công giáo mừng lễ Đức Mẹ hiện ra ở Fatima.

fr.zenit.org, Ban biên tập, 2024-05-14

Ngày thứ hai 13 tháng 5, Giáo hội kính nhớ ngày Đức Mẹ hiện ra ở Fatima với ba mục đồng Francisco Marto (1908-1919), Jacinta (1910-1920)  và chị họ của hai em là Lucia dos Santos (1907-2005) ngày 13 tháng 5 năm 1917. Trước khi Đức Mẹ hiện ra có một thiên thần nhắc các em lặp lại lời cầu nguyện: “Lạy Chúa, con tin vào Chúa, con thờ lạy Chúa, con hy vọng vào Chúa và con yêu mến Chúa. Con xin Chúa tha thứ cho những ai không tin, không thờ phượng, không hy vọng và không yêu mến Chúa.”

Những lần Đức Mẹ hiện ra

Ngày 13 tháng 6 năm 1917, Đức Mẹ hiện ra với ba em trong bộ áo trắng chói lòa hơn mặt trời và tiết lộ cho các em biết Chúa Giêsu mong muốn mọi người tôn kính Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ Maria trên thế giới. Trái Tim Mẹ bị vòng gai bao quanh, biểu tượng tội lỗi của loài người.

Ngày 13 tháng 7 năm 1917, Đức Mẹ xin thánh hiến nước Nga cho Mẹ và rước lễ đền tạ vào các ngày thứ bảy đầu tháng. Mẹ đưa ra lời cầu nguyện mới để thêm vào chuỗi Mân Côi: “Lạy Chúa Giêsu xin tha thứ chúng con, xin gìn giữ chúng con khỏi sa lửa hỏa ngục và xin đưa các linh hồn lên thiên đàng nhất là những người cần đến lòng thương xót Chúa.”

Ngày thứ bảy 13 tháng 10 năm 1917, Đức Mẹ xin xây một nhà nguyện để tôn vinh Mẹ và nói: “Mẹ là Mẹ Mân Côi”. Mẹ mong muốn giáo dân lần hạt Mân Côi mỗi ngày. Ngày hôm đó mặt trời quay ba lần quanh trục của nó, phát ra các chùm sáng tỏa tứ phía, phép lạ này đã được Mẹ báo trước đó 4 tháng. 

Một thông điệp ngày nay vẫn còn phù hợp

Thông điệp Fatima vẫn còn quan trọng với thế giới vì thông điệp nói đến việc cầu nguyện và ăn năn hối lỗi. Trong thời điểm xung đột ở nhiều quốc gia trên thế giới, đặc biệt ở Ukraine, điều cần thiết là cầu nguyện cho cho người dân, cho đền tạ, cho hoán cải cũng như cho hòa bình trên thế giới.

Thông điệp Fatima nhắc chúng ta một lần nữa, Đức Mẹ đã chọn các trẻ em để làm chứng nhân, để làm nhà truyền giáo, và xin chúng ta lần hạt Mân Côi cho các tội nhân để họ được tha thứ. Đức Phanxicô đã đến thăm Fatima hai lần, ngày thứ hai tuần này, ngài viết câu tweet: “Xin Đức Trinh nữ Fatima hướng dẫn chúng con trên con đường hoán cải sám hối để gặp Chúa Kitô, mặt trời công lý. Chúng ta hãy cùng nhau cầu nguyện để ánh sáng dịu dàng của Chúa giải thoát chúng ta khỏi mọi sự dữ và xua tan bóng tối của thế giới đang bị chiến tranh tàn phá.”

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Lòng kính mến Đức Mẹ của tôi

Lòng kính mến Đức Mẹ của tôi

Nhận đề tài: Hãy chia sẻ lòng kính mến Đức Mẹ của bạn, tôi không biết phải chia sẻ như thế nào, phải nói như thế nào, vì đây là một vấn đề quá lớn đối với tôi. Tôi chỉ chia sẻ được những gì tôi nghĩ từ tận đáy lòng tôi, vì trong lòng tôi Đức Mẹ là Đấng tôi không thể chạm tới được, không thể hình dung, Đấng ở ngoài suy nghĩ của tôi, nên tôi khó chia sẻ.

Trong trí tưởng tượng hạn hẹp của tôi, tôi chưa hình dung có một cô gái chưa đến tuổi đôi mươi đã hiểu thấu trọng trách của mình và hành động một cách khôn ngoan, kín đáo, thâm trầm như Đức Mẹ. Cũng may là Phúc âm không cho biết nhiều về Đức Mẹ, vì khi nào sự vắng mặt cũng nói lên những điều hay điều đẹp hơn là có mặt.

Khi còn trẻ, tôi không bao giờ nghĩ về Đức Mẹ, tôi có chút ngông cuồng, Thiên Chúa chọn ai làm Đức Mẹ cũng được, Ngài sẽ ban cho người đó đủ ân sủng để xứng đáng với vai trò này. Nhưng càng về già tôi càng thấy, nếu cứ nhận ân sủng mà không trau dồi, không nuôi dưỡng, không nhận biết ân sủng, thì rồi có nhận bao nhiêu đi nữa cũng thấy không đủ, thậm chí còn phủ nhận những ơn mình đã nhận. Chúa thấu hết nên không phải ai Chúa cũng chọn làm… Mẹ của Chúa!

Điều làm tôi kính mến Đức Mẹ là Ngài có một tình yêu sâu đậm, một hiệp thông sâu xa với Chúa Giêsu.

Ai cũng nghĩ có một người con như Chúa Giêsu mình sẽ yêu thương hết lòng, sẽ là “một” với con. Nhưng khi đứa bé sinh ra, có phải đứa bé sơ sinh tinh tuyền như hình ảnh Hài Đồng không? Thế mà chúng ta đã yêu thương hài đồng của chúng ta như thế nào để rồi trong các câu chuyện trao đổi giữa các bà mẹ, chúng ta nói với nhau: Con với cái!

Trong đời sống gia đình, trong việc giáo dục con cái, đức tính cao cả ở Đức Mẹ mà tôi phải học: đó là im lặng. Qua im lặng, tôi học được bài học của khiêm tốn và quên mình.

Chỉ những người yêu thương nhau sâu đậm, tôn trọng nhau mới giữ được im lặng khi ở bên nhau. Người nào yêu thương người khác trong tận tâm hồn, người đó là người hiểu được chính mình. Người nào chỉ yêu mình, thì không thể yêu Thiên Chúa được; nhưng người nào nhận nhiều ân sủng tình yêu Thiên Chúa, mà bỏ được cái tôi, không “thờ” mình, người đó mới là người yêu Chúa thật vì đã dành chỗ cho Chúa thì sẽ bớt đi chỗ của mình, không tìm vinh quang cho mình, nhưng tìm vinh quang của Thiên Chúa.

Phúc âm không nói đến việc Đức Mẹ “khoe” Chúa Giêsu. Trong đời sống hàng ngày của chúng ta, chúng ta khoe hài đồng của chúng ta rối cả lên, lại không biết im lặng trước những lỗi hư tật xấu của tuổi thơ, cứ phải la hét, nói cho mà biết… để rồi làm cha mẹ con cái xa nhau, không có được hiệp thông sâu xa giữa cha mẹ con cái.

Chỉ trong tình yêu sâu đậm mới dẫn đến hiệp thông. Người này biết việc người kia làm, không cần phải căn dặn như hai mẹ con trong tiệc cưới thành Cana. Đức Mẹ nháy mắt nói với Chúa Giêsu: “Bây giờ làm việc nhé!”, Chúa Giêsu: “Mẹ chờ con một chút, lát nữa mẹ ạ!”

Đức Mẹ âm thầm dặn bảo người làm chuẩn bị chờ chút nữa Đức Giêsu ra hiệu, mọi sự đã sẳn sàng. Chỉ có trong yêu thương, trong chú ý lẫn nhau, mới có hòa nhịp trong cuộc sống. Người thường mấy ai được như vậy!

Đó là vì chúng ta không yêu đủ chúng ta, chỉ khi nào trong chính chúng ta có được tình yêu cho chính mình, chúng ta mới đón nhận được tình yêu của Thiên Chúa. nếu tôi không thương chính tôi, tôi sẽ để tâm hồn tôi khô cằn, không biết có Chúa dịu ngọt đang chờ tôi. Phải thương lấy con người khốn khổ của mình, nhìn nhận có Chúa, tôi sẽ yêu thương được con cái, thương thảo được với chúng. Tình yêu cần cả hai bên, nhưng phần mình làm tốt nhất, phần bên kia sẽ ghép vào.

Đức Mẹ có cuộc đời đau khổ, có lẽ ít ai có cuộc đời đau khổ nhưng âm thầm chịu đựng đau khổ như Mẹ. Nhưng cũng không ai có hạnh phúc vô biên như Mẹ, biết mình có trong tay một tài sản vô giá, một người con ngoài mọi hình dung, tin tưởng tuyệt đối vào con, thì dù chịu bao nhiêu đau khổ, niềm hạnh phúc có được một tình yêu sâu đậm như thế cũng đủ làm cho Mẹ giữ im lặng và âm thầm cảm tạ trong lòng.

Chỉ vì tôi chưa có một tình yêu sâu xa vào con, tôi mới bối rối lo lắng cho những khiếm khuyết nhỏ của con, mới bắt bẻ những hành vi mà ngày xưa tôi cũng đã phạm, tôi mới không giữ im lặng trước những thành công mà xét cho cùng thì cũng chẳng có gì đáng để khoe.

Và đỉnh cao trong tấm gương của Đức Mẹ là hình ảnh Mẹ im lặng cuối cùng dưới chân Thánh Giá. Tôi có im lặng trước những đau khổ của con hay tôi còn gào to hơn tiếng kêu của nó?

Im lặng của Đức Mẹ là tấm gương cho tôi học suốt đời.

Marta An Nguyễn

Đức Phanxicô lo cho “sự độc hại” trên mạng xã hội

Đức Phanxicô lo cho “sự độc hại” trên mạng xã hội

cath.ch, I.Media, 2024-05-13

Ngày thứ hai 13 tháng 5, Đức Phanxicô tiếp 200 giáo sư và sinh viên của Trường Cổ điển, Ngoại giao và Nghiên cứu Lưu trữ Vatican và Trường Khoa học Thư viện Vatican, ngài tuyên bố “không được loại trừ ai ra khỏi kiến thức”.

Buổi tiếp kiến đánh dấu kỷ niệm sinh nhật của hai trường cao cấp đào tạo các chuyên gia làm việc trong Giáo hội. Năm nay Trường Cổ điển, Ngoại giao và Nghiên cứu Lưu trữ Vatican kỷ niệm 140 năm thành lập và Trường Khoa học Thư viện Vatican  kỷ niệm 90 năm thành lập.

Phát biểu với các thành viên tham dự ngài nói: “Ở thời buổi đôi khi thông tin được phổ biến mà không được xác minh và không có nghiên cứu, chúng ta có nguy cơ san bằng và hạ giá kiến thức. Chúng ta cần bảo vệ giáo dân chống lại các yếu tố độc hại, không lành mạnh và bạo lực có thể ẩn náu trong thế giới mạng xã hội và kiến thức công nghệ.”

Tránh “tự quy về mình”

Ngài khuyến khích hai trường học của Vatican nên đổi mới và không nên chỉ tôn vinh những vinh quang cũ. Ngài đặc biệt khuyên các nhà lưu trữ và thủ thư cởi mở với đối đầu và đối thoại, tránh tự quy chiếu, xin mọi người tham dự vào lĩnh vực kiến thức. Đối đầu với thực tế của sự việc thì tốt hơn là đối đầu ý thức hệ. Ngài cảnh báo “các hệ tư tưởng luôn giết chết” và xin mọi người có tinh thần cởi mở.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Bài mới nhất