“Tâm hồn người Irak bị giẫm đạp, phải vực họ dậy”

162

lavie.fr, 2017-07-27

Sau khi thấy các tượng Đức Mẹ bị đập phá hàng loạt trong các nhà thờ vùng đồng bằng sông Ninivê, Đức ông Pascal Gollnisch, tổng giám đốc Tổ chức Từ thiện Đông phương đã đề nghị với các tín hữu Irak là sẽ cho họ các tượng mới. Đức ông đã đến Mossol cuối tháng 7 để đặt tượng cho các cộng đồng địa phương. 

Vì sao cha tặng 15 tượng Đức Mẹ cho các tín hữu Irak?

Các tượng Đức Mẹ này đã có ở các nhà thờ Irak từ lâu. Chúng tôi chỉ dựng lại. Lòng kính mến Đức Mẹ Lộ Đức rất mạnh ở đây, nhưng các tượng đã bị nhóm Hồi giáo ISIS hủy hàng loạt khi họ chiếm đồng bằng sông Ninivê. Tại sao? Vì nhóm Hồi giáo ISIS muốn triệt tất cả mọi dấu hiệu của sự hiện diện kitô giáo trong vùng, một hình thức diệt chủng, không những đuổi người dân mà còn hủy các biểu tượng.  Vậy mà tín hữu kitô đã ở Irak từ thuở khai sinh kitô giáo. Họ không phải là hậu duệ của các cuộc thập tự chinh, không phải là thực dân, cũng không phải là nhà truyền giáo, họ là các tín hữu kitô đầu tiên. Họ ở đây trước khi Âu châu theo kitô giáo!

Chúng tôi muốn đặt tượng Đức Mẹ Lộ Đức ở các thành phố đồng bằng sông Ninivê và thành phố Mossoul khi các thành phố này được giải phóng. Mẹ Maria sống ở Đông phương, Mẹ là hình ảnh người phụ nữ gần với người bệnh, người đau khổ trên toàn thế giới: giáo dân thấy mình nơi Đức Mẹ. Thêm nữa, người hồi giáo rất kính trọng Đức Mẹ Maria: nhiều đền thờ hồi giáo đặc biệt tôn kính Đức Mẹ ở Đông phương như ở các nước Thổ Nhĩ Kỳ, Ai Cập, Liban, và nam nữ tín hữu hồi giáo đến kính Đức Mẹ. 

Không có chuyện muốn tạo “bản sắc” đàng sau việc đặt tượng này nhưng là ý muốn, rằng, tín hữu kitô vùng này không muốn hận thù. 

Mẹ Maria là “nữ vương hòa bình”…

Đúng vậy, Mẹ Maria là biểu tượng hòa bình. Các tượng này không phải là dấu hiệu hận thù nhưng là dấu hiệu của hòa bình: Không có chuyện muốn tạo “bản sắc” đàng sau việc đặt tượng này nhưng là ý muốn, rằng, tín hữu kitô vùng này không muốn hận thù. Họ khát vọng được sống chung giữa người Irak. Nhưng sẽ không đơn giản: còn quá nhiều bạo lực trong hai ngày qua vì nhóm Hồi giáo ISIS đã bị đẩy lui, việc sống chung có thể xây dựng lại được. Cần phải hoán cải tâm hồn, tâm trí nhưng tôi nghĩ đây là con đường có thể làm được. 

Vì sao cha chưa đặt tượng ở thành phố Mossoul, thành phố này được giải phóng ngày 9 tháng 7?

Chúng tôi cùng làm việc với các nhà thờ địa phương và chỉ họ mới biết lúc nào thuận tiện để đặt, vì sự hiện diện của tượng phải mang tính cách ticu chứ không phải là ngọn “cờ hiệu”.. Mười lăm tượng này đã được Giám mục địa phận Lộ Đức làm phép ở hang đá Đức Mẹ và đã được chở đi ngang Âu châu qua ngã Thổ Nhĩ Kỳ để đến Irak. Không tượng nào bị vỡ khi đến nơi là cả một phép lạ! Đây là chuyến đi đầu tiên, nếu cần chúng tôi sẽ chở thêm.

Một tín hữu kitô Irak trước hết là một người Irak, họ có quyền sống bình an trong xứ của họ. Mẹ Maria, người ngẫng đầu lên, có phải đó là lời kêu gọi người tín hữu iark cũng ngẫng đầu lên?

Các tượng này là một biểu tượng nhưng dĩ nhiên nó cũng là một hành động trong tổng thể hành động. Cùng với các hành động khác trong các tổ chức công giáo như hỗ trợ tín hữu kitô xây lại nhà cửa, thiết lập lại hệ thống điện nước, tái dựng lại kinh tế để người dân có thể về sống lại trong đồng bằng sông Ninivê. Phải bảo đảm an ninh vì không phải chỉ hủy đi các hệ thống mà nhóm Hồi giáo ISIS xây ở Irak là xem như mọi chuyện đã được giải quyết. Các bạo lực có thể dấy lên.

Chuyện rắc rối nhất là các giải pháp chính trị, làm sao để các khu vực của tín hữu kitô này được quản trị đúng, không phải trong một hình thức độc lập nhưng tự lập đủ để những người này có thể sống trong xứ của họ. Một tín hữu kitô Irak trước hết là một người Irak, họ có quyền sống bình an trong xứ của họ.

Các quyền lực quốc tế có vai trò của họ, đặc biệt là nước Pháp từ lâu đã giúp các tín hữu kitô rất nhiều trong thời gian họ biệt xứ nhưng các tổ chức quốc tế như tổ chức Liên hiệp Âu châu cũng phải giúp đỡ. Phải tái xây dựng lại toàn nước Irak: tâm hồn của người Irak bị tổn thương, bị giẫm đạp, phải vực họ dậy. Vì nhóm Hồi giáo ISIS không những chỉ là cuộc chiến đấu hồi giáo hay của những người khủng bố, nhưng đó còn là nạn khủng bố man rợ, đã vứt đi các tiêu chuẩn căn bản của thế nào là văn minh. Đàng sau khía cạnh thực tiễn, là vấn đề nguyên tắc chung của các nền văn minh nhân loại. Chúng ta không thể để cho sự man rợ chiến thắng.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch