Stéphanie Fugain: “Hãy dành thì giờ để sống tốt hơn”

58

Stéphanie Fugain: “Hãy dành thì giờ để sống tốt hơn”

lepelerin.com, Corinne Renou-Nativel, 2019-11-14

Bà Stéphanie Fugain, ca sĩ của ban Big Bazar, sau cái chết của con gái bà năm 2002, bà đã thành lập Hội Laurette-Fugain. Một dấn thân mà bà dốc hết sức lực để theo đuổi.

Ai là người đầu tiên bà nghĩ đến khi sáng sớm? Trong một thời gian lâu, tôi chỉ nghĩ đến con gái Laurette của tôi. Bây giờ tôi nghĩ đến những người thân đã ra đi mà tôi không còn ôm vào lòng như cha tôi, mẹ tôi.

Cái gì còn lại trong tuổi thơ của bà? Vòng ôm của mẹ tôi, mùi hương của bà.

Tội nho nhỏ của bà? Tôi cần được yêu thương, tôi cảm thấy hài hòa với những người chia sẻ đời sống với tôi. Tôi tự cho tôi là keo dính!

Cái gì làm cho bà tốt hơn? Dẫn dắt cuộc chiến đấu của tôi với Hội Laurette-Fugain để chống căn bệnh ung thư máu và làm sao để mọi người ý thức, họ cho máu, cho tiểu cầu, huyết tương, tủy sống để cứu mạng sống người khác. Sự dấn thân này giúp tôi tin tưởng vào người khác, vào cuộc sống, vào tình yêu trong một xã hội ngày càng ít giá trị.

Điều gì làm bà dễ giận? Sự phù phiếm của xã hội quá thừa mứa.

Bà có một giờ thinh lặng, bà sẽ làm gì? Tôi sẽ tận hưởng tất cả những gì tôi cảm nhận, tôi buông bỏ hết.

Câu châm ngôn của bà? Hãy dành thì giờ để sống tốt hơn.

Một nơi để lấy lại sức? Vùng đồng quê giữa cây cối, bông hoa và chim muông.

Bà có một hối tiếc? Tôi không muốn có. Nếu không làm sao có thể chấp nhận cuộc sống đã quyết định tất cả cho chúng ta chứ không phải chúng ta quyết định cho cuộc sống?

Đối với bà, Chúa Giêsu… là? Một huyền nhiệm. Tôi thích ý tưởng này và mỗi người có riêng huyền nhiệm của mình.

Đức Phanxicô tiếp bà, bà muốn nói với ngài chuyện gì? Thực tế là tôi đặt niềm tin vào con người. Đó là niềm tin của tôi.

Bà được ban cho sự sống đời đời. Bà có ký nhận không? Không, tôi muốn đi xem những gì đang xảy ra ở phía bên kia. và cũng phải nhường chỗ cho người khác.

Bà cầu nguyện cho ai? Tất cả những người tôi yêu thương. Tôi có thể cầu nguyện ở giữa rừng, ở ao của tôi, trước một cái cây, ở nhà thờ, tôi thích những nơi thờ phượng, ở đó tôi tìm được bình an thấm nhập vào lòng tôi.

Thiên Chúa đến với bà, bà nói gì với Ngài? “Đã đến lúc chúng ta gặp nhau! Con muốn làm sáng tỏ một vài điểm, con muốn biết tất cả đau khổ này có thể biến mất khỏi hành tinh và đời sống hàng ngày của chúng con không.”

Marta An Nguyễn dịch

Xin đọc thêm: Cécile de France: “Tôi cảm thấy bình yên với chính mình”

Guillaume de Tonquédec: “Các nhà thờ giúp chúng ta khỏi bị hỗn độn”

Vincent Delerm: “Cha mẹ để cho tôi có thì giờ tìm con đường của tôi”