“Allô, Giulia? Con rất can đảm, con biết không?”

68

“Allô, Giulia? Con rất can đảm, con biết không?”

Giulia

Trích sách “Các cuộc gọi của Đức Phanxicô”, Rosario Carello, nxb. Fidélité

Các móng tay sơn màu xanh lơ nhẹ, nhưng chỉ một bàn tay thôi và đó là chi tiết dịu dàng nhất của tấm hình này. Nhưng chuyện ấn tượng nhất là Giulia ôm Giáo hoàng thật chặt. Đó là tấm hình nào? Đó là tấm hình nổi tiếng nhất của Đức Phanxicô với một cô bé. Và nếu bạn muốn biết tấm hình này thì đó là tấm hình trên quyển sách trước đây của tôi “80 lời hay ý đẽp của Đức Phanxicô” (I racconti di Papa Francesco). Câu chuyện của bức hình rất dễ thương. Tôi xin kể hầu quý vị. 

Một vòng ôm rất lâu.

Cô bé tên là Giulia, cô 14 tuổi và ngày 15 tháng 5 – 2013, cô cùng mẹ là bà Caterina đến quảng trường Thánh Phêrô. Trời nóng và có rất đông người. Buổi tiếp kiến chung vừa xong, Đức Phanxicô sắp lên xe giáo hoàng.

“Mẹ, Đức Giáo hoàng đi hả? Ngài không trở lại nữa sao?”, Giulia kêu lên, em sốt ruột, Giulia muốn nhìn ngài thật gần.

Sau đó chiếc xe quay một vòng, đi chậm lại và chuyện không thể tưởng tượng, chiếc xe dừng trước mặt hai mẹ con. Và Đức Phanxicô kìa. Ngài nhìn Giulia, ngài cúi xuống, ngài muốn ôm nhẹ Giulia và bỗng nhiên, em nhào lên bám vào cổ ngài, em không buông nữa. Đức Giáo hoàng muốn ngẩng dậy nhưng em không buông ra. Em vẫn bám chặt lấy ngài và Đức Phanxicô bị ôm chặt, bất động trong tình dịu dàng.

Bí mật

Vòng ôm không lời này mang một bí mật.

Khi em 13 tháng, bác sĩ cho biết Giulia bị ung thư máu. Còn nhỏ, em vào bệnh viện liên tục, thử nghiệm, năm kỳ hóa trị, ghép tủy (lúc em chưa tròn 2 tuổi) và hồi sinh. Trên bàn đầu giường bệnh viện của em đầy đồ chơi; đó là dấu hiệu thời gian trôi qua, một loại đồng hồ không phải chỉ giờ, chỉ phút mà chỉ tháng. Điều đau khổ nhất là mẹ Caterina của em như sống trong địa ngục.

“Thưa bà, tình trạng của em Giulia rất nặng, tôi không nghĩ em có hy vọng”.

Nhưng làm thế nào để bà mẹ mang sự bình thản đến cho con gái mình khi sống trong tình trạng khủng khiếp này, đây là bí ẩn mà chỉ có sức mạnh của bà mẹ mới giải thích được.

Chuyến đi của Giulia

Trong thời gian này, các bác sĩ thay đổi ý kiến: chuyến đi của Giulia để thoát ra khỏi tình trạng bệnh bắt đầu. Bà Caterina nói với tôi gần 5 năm sau ngày gặp gỡ này: “Tôi tin con gái tôi là người được phép lạ, không có một giải thích nào khác hơn là Giulia được lành nhờ phép lạ của Chúa”.

Còn buổi sáng tháng 5 khi em bám vào cổ Đức Phanxicô mà không nói một lời, đó là tất cả những gì em tin tưởng ở ngài.

Biểu tượng của sự dịu dàng

Bức hình của vòng ôm này lan khắp thế giới, bức hình trở thành biểu tượng của sự dịu dàng của Đức Phanxicô, dĩ nhiên ngài chưa biết gì về tình trạng bệnh của Giulia, cũng như em đã thắng được căn bệnh.

Hai năm sau, em viết thư cho ngài. 

Giáo hoàng Phanxicô thân mến, con tên là Giulia, con yêu cha rất nhiều; chính con là cô bé ôm cha thật chặt và không muốn buông cha ra. Con xin kể cha nghe câu chuyện của con.

Bức thư vừa đến Nhà Thánh Marta khoảng 6 giờ chiều thì điện thoại cầm tay của bà Caterina reo. Bà thấy trên màn điện thoại chữ “riêng”, bà ngần ngại không muốn trả lời. Cuối cùng thì bà trả lời.

“Allô?”

“Allô, Caterina? Cha là Giáo hoàng Phanxicô, cha vừa nhận thư của Giulia”.

Tôi không nói được chữ nào. Ngài nói Giulia là một cô gái rất can đảm và ngài lặp lại nhiều lần: “Cầu nguyện cho cha, cầu nguyện cho cha”.

Giáo hoàng và cô gái nhỏ

“Cha nói chuyện với Giulia được không?” Ngài muốn nói chuyện thẳng với người viết thư! Điện thoại nghe rất rõ. Giulia nghe và em trai Simone thâu cuộc nói chuyện bằng một điện thoại khác.

Giulia chào Đức Phanxicô: “Con xin chào Đức Phanxicô thân mến!”

“Chào Giulia, như cha nói với mẹ con, con là cô bé rất can đảm và con đừng quên cha nhé, cha xin con cầu nguyện cho cha!”

Giulia trả lời bằng câu “Con thương cha rất nhiều!”

Người mẹ nào có thể mơ con mình được an ủi nhiều như thế không? Sau tất cả những đau khổ này, con gái của mình bây giờ cười, nói chuyện và đùa với Đức Giáo hoàng.

“Trọng kính Đức Thánh Cha, chúng con mong được gặp cha. Có thể được không ạ?” Lời cầu xin bộc ra khỏi miệng, giống như thử một người nào khác xin chứ không phải bà.

“Được chứ, con đến xem lễ buổi sáng ở Nhà nguyện Thánh Marta. Cha cho con địa chỉ rồi con viết thư thẳng tới đó. Con có bút ghi đó không?” Đó là địa chỉ của một cộng sự viên của ngài, và Caterina kể cho tôi, ngài đánh vần chậm chạp từng chữ. 

Buổi gặp

Ngày 11 tháng 5 năm 2015 là ngày đi lễ, lại cũng tháng 5 như lần đầu tiên gặp ngài ở quảng trường Thánh Phêrô.

“Giulia mang tất cả các bức em vẽ khi nằm bệnh viện và bức hình hai năm trước. Đức Phanxicô rất thích. Ngài rất dịu dàng, rất hiền lành, rất nhân bản, chúng tôi cám ơn ngài và Giulia xem ngài như bạn. Chẳng hạn có một hôm chúng tôi đến quảng trường Thánh Phêrô và Giulia hỏi tôi: “Đức Phanxicô không đến sao?”

“Có chứ, có chứ, mình sẽ gọi ngài và mình sẽ đi uống cà-phê với nhau”, tôi vừa cười vừa trả lời. Với Giulia, có vẻ như chuyện gặp Đức Giáo hoàng là chuyện tự nhiên”.

Marta An Nguyễn dịch

Xin đọc:  Các cuộc gọi của Đức Phanxicô

“Allô? Cha xin các con khoan về hưu”

“Allô, Antonio? Cha biết là con rất can đảm. Vững lên con.”

“Allô? Cha sẽ cầu nguyện cho dì của con”